Hoàn Khố Thế Tử Phi

Quyển 1 - Chương 48

Vân Thiển Nguyệt thấy Dung Cảnh gật đầu lập tức buông tay ra, mà sợvỗ trong lòng bàn tay, cảm giác nổi da gà đùng đùng rơi xuống đầy đất,nàng cắt một tiếng, khinh thường nói: “Gả cho ngươi? Mới không cần.”


Vì một cái thủ pháp điểm huyệt liền đem chính mình bán đi không phải là phong cách của nàng!
Ánh mắt Dạ Thiên Khuynh thâm trầm như biển lập tức quay về bình tĩnh, Ngọc Ngưng cũng thở phào nhẹ nhỏm.


Dạ Thiên Dục nhìn xem động tác Vân Thiển Nguyệt cùng bộ dáng nàng lập tức cách Dung Cảnh rất xa thì cười to nói: “Nguyệt muội muội, có baonhiêu người nguyện ý tiến gả vào Vinh vương phủ, gả cho Cảnh thế tử đó.Vậy mà ngươi không muốn? Ta không phải là nghe lầm chứ?”


Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, “Không muốn là không muốn, vậy mà ngươi cũng có thể nghe lầm? Không phải là bị điếc tai chứ?”


Dạ Thiên Dục nghẹn lời, không biết tiểu nha đầu này từ khi nào mà nói chuyện chẹn họng như vậy rồi, hắn đi lên đến trước thêm một bước để tới gần nàng, thấp giọng nói: “Thuật điểm huyệt thuộc về bí thuật. Trongthiên hạ không có mấy nhà. Vinh vương phủ là nhà chính tông về thuậtđiểm huyệt, nhưng bởi vì tổ huấn của Vinh vương phủ quy định, cho nênngươi con gái người được truyền cũng là phượng mao lân giác. Hôm nayphương pháp Bách bộ điểm huyệt của Vinh vương phủ cũng chỉ có cho lãoVương gia cùng Cảnh thế tử hai người biết thôi. Nếu ngươi muốn học quả…, thật đúng là phải gả vào Vinh vương phủ, còn phải gả cho dòng chínhnhất mạch, lão Vương gia năm hơn bảy mươi rồi, ngươi là không thể gả cho ông ấy, còn Vương gia cùng Vương phi từ mười năm trước đã qua đời, chonên, người duy nhất có thể gả là Cảnh thế tử.”


Vân Thiển Nguyệt đang cao hứng, liền bị đả kích đến đáy cốc. Bách bộđiểm huyệt mặc dù tốt, nhưng chung thân đại sự của nàng quan trọng hơn.Huống chi nam nhân này lòng dạ hiểm độc nàng muốn cách xa hắn , tự nhiên không thể tự dâng lên để trúng sự hiểm độc của hắn. Đoán chừng gả chohắn không quá ba ngày thì sẽ bị tức chết. Lập tức khoát khoát tay,“Thôi, ta không học nữa!”




“Nguyệt tỷ tỷ cho dù muốn học sợ là cũng không thể học được, hiện tại không muốn học rất tốt. Thân phận của ngươi lại khác hẳn người khác,tương lai phải vào cung. Hoàng Thượng sao có thể cho phép ngươi gả vàoVinh vương phủ. Gả vào phủ thái tử thì mới đúng.” Ngọc Ngưng che miệngcười rộ lên.


Vân Thiển Nguyệt lập tức đen mặt, nàng phát hiện Ngọc Ngưng khôngphải là người đáng ghét bình thường. Nàng không thích nghe nàng ta nóicái gì nữa. Hừ lạnh một tiếng, lập tức nói: “Vậy cũng chưa hẳn, ta làloại người tứ chi không siêng năng, ngũ cốc chẳng phân biệt được, cầm kỳ thư họa thêu thùa may vá đều không biết, người như vậy làm sao có thểvào cung chứ? Dù sao Vân vương phủ không chỉ có một đứa con gái cái làta, quơ tay một cái là có một nắm lớn, những cái khác thì không có, nữnhân thì có nhiều mà. Hoàng Thượng thánh minh, tự nhiên sẽ không chọn ta đây. Tần tiểu thư loại chuyện đùa này nói ra không buồn cười chút nào.Về sau đừng nên nói nữa. Coi chừng họa là từ ở miệng mà ra, miễn choHoàng Thượng đã biết trách tội ngươi cùng phủ Thừa Tướng.”


Ngọc Ngưng mặt lập tức cứng đờ, nàng rõ ràng cảm nhận được Vân Thiển Nguyệt lãnh ý, một câu Tần tiểu thư thoáng chốc kéo ra khoảng cách hai người. Nàng tuy nghe nói nàng ta cùng thái tử đã đoạn tình, nhưng chưatừng nghĩ lại biểu lộ rõ ràng như vậy . Trong lúc nhất thời khuôn mặtnhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng, ấp úng nói: “Nguyệt tỷ tỷ thứ tội, lời nóicủa Ngọc Ngưng chẳng qua là sự hiểu biết từ mọi người mà thôi, nếu nhưkhông phải, là do Ngọc Ngưng không hiểu biết, kính xin Nguyệt tỷ tỷ chớtrách Ngọc Ngưng nhất thời lanh mồm lanh miệng.”


“Ta cho rằng Tần tiểu thư là kinh thành đệ nhất tài nữ, ngay cảHoàng Thượng đều khen không thôi, trong lòng ta cũng thật cảm phục tàihoa của ngươi. Không nghĩ đến nhưng lại là người bảo sao hay vậy . Mọingười nghĩ thế thì sẽ là sự thật sao? Thánh Tổ gia tổ huấn chưa từng nói rõ con cái Vân vương phủ zlà đích là thứ. Cho nên, tương lai như thếnào còn chưa biết được. Dù sau ta đã thề là không vào cung, càng sẽkhông vào ở phủ thái tử. Cho nên, ngươi nên biết rõ chính mình nhất thời nhanh miệng nói lời vô căn cứ là tốt rồi. Nhưng nếu sau này ta lại nghe được nửa câu nói vớ vẩn này, đừng trách ta không để ý tình cảm quenbiết giữa ta và ngươi.” Vân Thiển Nguyệt lạnh lùng lườm Ngọc Ngưng , câu nói vừa dứt, thì sải bước đi thẳng về phía trước. Dù sao Tần Ngọc Ngưng cùng nàng chí bất đồng đạo bất hợp, nàng cũng lười phải cùng nữ nhânnhư vậy làm bạn. Bất luận người nào đụng chạm điểm mấu chốt của nàng thì nên nghĩ kĩ xem chính mình có gánh nổi hay không? Không thể gánh thì về sau cũng đừng gây hấn với nàng, tránh khỏi việc mình làm một nhân vật nổi bậc.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngọc Ngưng vừa rồi vẫn lúc đỏ lúc trắng, hiện tại đã hoàn toàn biến trắng rồi.


Sắc mặt Dạ Thiên Khuynh thì lập tức như mưa to gió lớn. Ngày ấy tạihoàng cung Vân Thiển Nguyệt đã thề đoạn tình rời đi xong, đây là lần thứ hai hắn ở trước mặt mọi người nghe được nàng trở mặt vô tình phủisạch quan hệ cùng hoàng thất và hắn. Trong lúc nhất thời nộ khí baythẳng lên não, bỗng nhiên ra tay bắt lấy Vân Thiển Nguyệt.


Vân Thiển Nguyệt mặc dù đã nhanh bước đi về phía trước, nhưng nàngtrời sinh đã luyện cảnh giác, nên nàng đã phát hiện động tác của DạThiên Khuynh trước, ánh mắt trầm xuống, vừa muốn phất tay gạt đi, ngaylúc này bên cạnh nàng bỗng có một cái tay duỗi ra ngăn cản Dạ ThiênKhuynh . Nàng dừng tay, giương mắt, chứng kiến vẻ mặt Dung Cảnh lạnhnhạt thong dong, ôn nhuận lịch sự tao nhã, trước sau như một.


Dạ Thiên Khuynh không nghĩ tới Dung Cảnh sẽ ra tay, lập tức vẻ mặtâm trầm nhìn xem Dung Cảnh, “Cảnh thế tử, ngươi làm thế là ý gì?”


Ánh mắt Dung Cảnh bình tĩnh mà nhìn Dạ Thiên Khuynh, ôn hòa thanhđạm hỏi lại, “Thái tử điện hạ đây cũng là ý gì? Nàng tới Linh Đài Tự ởHương Tuyền sơn là do ta mang đi , tự nhiên do ta phụ trách trông giữ.Thái tử điện hạ hành động như thế là muốn bắt nàng hỏi tội sao? DungCảnh được Vân gia gia phó thác, tự nhiên sẽ không ngồi yên không để ýđến.”


Dạ Thiên Khuynh không nói gì, ánh mắt sắc bén nhìn Dung Cảnh.


Dung Cảnh bất động thanh sắc, ngữ khí nhẹ nhàng chậm chạp không nhanh không chậm, “Thiển Nguyệt nói cũng chưa chắc không có lý. Hết thảy cònchưa có kết luận, có một số việc nói lúc này thì còn quá sớm. Tần tiểuthư không nên tự nhanh mồm nhanh miệng, chọc đến việc nàng kiêng kị.Thái tử điện hạ quý vì thái tử, cần gì phải vì vài câu nói nhảm mà nghekhông vào?”


Ngọc Ngưng nghe vậy, gương mặt vốn trắng bệch lập tức không có chútmáu. Nàng nhìn Dung Cảnh, trong lúc nhất thời ánh mắt rưng rưng. Đángtiếc người nọ xem cũng chưa từng liếc nhìn nàng một cái. Trong nội tâmhối hận, chính mình không nên bởi vì Vân Thiển Nguyệt bình yên vô sự khi bắt cánh tay Cảnh thế tử mà nhất thời nhanh miệng nói điều Vân ThiểnNguyệt kiêng kị. Hôm nay chỉ có thể chính mình nuốt quả đắng, sợ là lúcsau chẳng những khó tiếp cận Vân Thiển Nguyệt hơn nữa , mà ngay cả Cảnhthế tử cũng chán ghét nàng…


“Đúng rồi! Nguyệt muội muội nói tuy không dễ nghe, nhưng cũng có lýđấy. Thái tử hoàng huynh chớ nên tức giận. Tương lai đến cùng là nhưthế nào còn phải xem thánh ý của phụ hoàng. Thái tử hoàng huynh vì mấycâu nói đã muốn bắt Nguyệt muội muội hỏi tội thật sự quá không sángsuốt.” Dạ Thiên Dục cũng lập tức nói.


“Các ngươi làm thế nào biết là ta muốn bắt nàng hỏi tội? Ta bất quálà…” Dạ Thiên Khuynh chỉ cảm thấy một cơn tức giận ngập trời dấu ở trong ngực, những ngày này hắn có chút hiểu rõ mình đối với Vân Thiển Nguyệtcó ý rồi. Ngày ấy ở hoàng cung, hắn một mực muốn đem nàng đưa vào chỗchết, lại phát hiện nữ tử cho tới bây giờ mà mình chẳng thèm ngó tớiđột nhiên trấn định không sợ , tư thế lạnh lùng thường hiện ở trước mặthắn, hắn thấy được nàng khác ngày trước, một kích như vậy đánh xuống,trong lúc hắn không kịp đề phòng, nàng đã chui vào trong lòng của hắn.Những ngày gần đây thân ảnh của nàng làm hắn ngày đêm không yên. Đã sớm muốn tìm nàng hỏi một chút, nhưng vẫn chưa từng tìm được cơ hội, hômnay lại nghe thấy nàng nói như thế, hắn rõ ràng mà cảm nhận được nàngvốn không phải lấy lui làm tiến muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào , mà là triệt để muốn cùng hắn đoạn tuyệt tình cảm, hắn làm sao có thể chấpnhận được ? Trong lúc nhất thời ra tay, không phải muốn bắt nàng hỏitội, mà muốn làm cái gì hắn cũng không biết. Hắn chỉ là không muốn nàngcứ như vậy tuyệt tình đối với hắn mà thôi.


“Mặc kệ thái tử điện hạ nghĩ phải bắt được nàng trị tội hay là muốnhỏi điều gì, vẫn nên đợi trở lại kinh thành, ta đem nàng đưa về Vânvương phủ, giao cho Vân lão Vương gia xong ngươi muốn trị tội hoặc làhỏi tội cũng không muộn. Hôm nay thứ cho Dung Cảnh không có khả năng đểcho thái tử điện hạ tìm nàng phiền toái.” Dung Cảnh chặn đứng lời nóicủa Dạ Thiên Khuynh …, ngữ khí chân thật đáng tin.


Dạ Thiên Khuynh biến sắc , mà Vân Thiển Nguyệt vẫn nhìn về phíatrước, một ánh mắt đều chưa từng nhìn hắn. Hắn không khỏi đè nén cơngiận lại, rút tay về, gật gật đầu, “Tốt. Cứ theo lời Cảnh thế tử nóiđi.”


Dung Cảnh cũng rút tay về, ngón tay như ngọc nhẹ phủi phủi hai cáiống tay áo mà Dạ Thiên Khuynh đụng phải, tay áo rộng thùng thình củahắn lập tức bị cặt đứt một đoạn, bay bổng rồi rơi trên mặt đất, hắn nhìn cũng không nhìn tới, đối với Dạ Thiên Khuynh cùng Dạ Thiên Dục thảnnhiên nói: “Thái tử điện hạ cùng Tứ hoàng tử hiện tại xin dừng bước!”


Dứt lời, hắn bước đi thẳng về phía trước.


Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh nhẹ nhàng phất một cái đã cắt đứt ống tay áo , nàng bỗng nhiên tâm tình rất tốt, cũng làm theo động táchắn phật phật ống tay áo của mình, đáng tiếc phật cỡ nào ống tay áo củanàng vẫn y nguyên như cũ hoàn hảo không tổn hao gì ở cổ tay nàng , nànglập tức không phục mà cảm thán, cái này quá chênh lệch ah! Huyền ca nói người này võ công đạt đến đại thành quả nhiên thật sự.


“Còn không đi? Lề mề cái gì?” Dung Cảnh quay đầu lại lườm Vân Thiển Nguyệt .


Vân Thiển Nguyệt lập tức cất bước đuổi kịp. Phiền muộn chính mìnhkhông có thể ra cho Dạ Thiên Khuynh một chưởng, nhưng chứng kiến DungCảnh vì nàng đánh nam nhân này một chưởng thì cảm thấy hả giận. Tuyngười này lòng dạ hiểm độc, đối với nàng miệng độc tâm địa cũng độc ác,nhưng đối với người khác chẳng thèm ngó tới ại để cho nàng lập tức cảmgiác mình thuộc về đãi ngộ của khách quý rồi. Nể tình hôm nay hắn che chở nàng , liền đem chuyện hôm qua bị hắn gây cho một bụng tức giậnmà tha thứ hắn.


Nàng đi hai bước, chợt nhớ tới cái gì, quay đầu hướng về Ngọc Ngưnglãnh đạm mà nói: “Tần tiểu thư hay là đừng có đuổi theo nữa. Về sauchúng ta đã không còn là bằng hữu. Trong nhà của ta tỷ muội đếm khônghết, lại không có ai họ Tần đâu.”


Ngọc Ngưng há to miệng muốn nói cái gì, cuối cùng gục đầu xuống không có lên tiếng.
Vân Thiển Nguyệt không liếc nhìn Ngọc Ngưng, bước chân nhẹ nhàng mà đi thẳng về phía trước.


Dạ Thiên Khuynh vốn đã đè xuống tức giận nhưng nhìn thấy Dung Cảnhcắt bỏ một nửa ống tay áo, trong nháy mắt lại mãnh liệt bùng phát.Môi mỏng của hắn chặt chẽ mím lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưngDung Cảnh, hiển nhiên là giận đến mức tận cùng.


“Thái tử hoàng huynh, Cảnh thế tử chưa bao giờ để người ta tiếp xúc ở trong vòng ba thước, ngay cả phụ hoàng cũng biết kiêng kị của hắn, cùng hắn đánh cờ đều ở ngoài ba thước, hôm nay ngươi đụng phải ống tay áocủa hắn, hắn chưa từng tổn thương ngươi nửa phần, lại tự mình chặt đứtmột nửa ống tay áo, đã là lưu lại tình cảm cho ngươi rồi.” Dạ Thiên Dụcnhìn xem thân ảnh Dung Cảnh cùng Vân Thiển Nguyệt một trước một sau rờiđi, quay đầu đối với Dạ Thiên Khuynh nhắc nhở. Hắn biết rõ nếu như hômnay Dạ Thiên Khuynh quả thật vì thịnh nộ mà cùng Dung Cảnh động thủ,nếu hắn chỉ đứng phía ngoài quan sát, trở về tránh không được cũng bịphụ hoàng trách phạt. Cho nên, không thể không giải thích.


Cơn giận mãnh liệt của Dạ Thiên Khuynh quả nhiên lập tức rút đi, chỉlà đôi mắt lại âm trầm càng lớn. Trong lòng của hắn biết rõ hắn tuy làthái tử của Thiên Thánh, thái tử của một nước, nhưng chính thức sosánh…, thân phận của hắn vẫn không tôn quý bằng Dung Cảnh, Dung Cảnh quý không phải ở chỗ hắn ta là thế tử Vinh vương phủ, mà là cá nhân hắn tanhìn qua tài hoa ôn tồn. Cái vòng nguyệt quế Thiên Thánh đệ nhất kỳtài này, cùng với hoàng thượng khen ngợi, cao tăng thiên hạ đệ nhất Linh Ẩn đại sư tôn sùng, cùng với sự ngưỡng mộ và sùng bái của thiên hạ dânchúng nhìn hắn ta, không phải là chỗ cho thái tử như hắn. Hắn hiện tạilần đầu tiên ý thức được ngoại trừ thân phận thái tử điện hạ ra, kỳ thật hắn không có cái gì cả. Tay trong tay áo nắm chặt lại, hắn quay đầu đối với Dạ Thiên Dục nói: “Đa tạ Tứ đệ nhắc nhở!”


“Ta và ngươi là huynh đệ, thái tử hoàng huynh khách khí!” Dạ ThiênDục tuy nói lời như thế, nhưng trong nội tâm lại nhấc lên sóng biểnngập trời. Vân Thiển Nguyệt cũng đụng phải Dung Cảnh, lại bắt được cánh tay của hắn, gần như vậy, nhưng Dung Cảnh lại nửa điểm phản cảm cũngkhông có. Trái lại ống tay áo chỉ là bị Dạ Thiên Khuynh đụng phảithôi, hắn đã tự mình cắt bỏ. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy không đơnthuần là bởi vì Vân lão Vương gia phó thác chiếu cố Vân Thiển Nguyệtđơn giản như vậy. Nếu là chuyện Dung Cảnh không muốn làm, trong thiên hạ bất luận kẻ nào, kể cả Hoàng Thượng, cũng không có khả năng sai sửđược Dung Cảnh nửa phần. Điều này nói rõ cái gì? Vân Thiển Nguyệt khinào ở trong lòng Dung Cảnh lại có địa vị đặc biệt như thế? Trong lúcnhất thời hắn nghĩ không ra .


“Tóm lại ta vẫn muốn đa tạ Tứ đệ, chuyện hôm nay vi huynh nợ ngươimột cái nhân tình.” Dạ Thiên Khuynh cũng hiểu được tuy Dung Cảnh luônmiệng nói bởi vì Vân lão Vương gia nhờ vả, mới chú ý Vân Thiển Nguyệt,nhưng là hắn cũng hiểu được chuyện không phải đơn giản như vậy. Dùngthân phận cùng địa vị danh vọng của Dung Cảnh mà nói, mặc dù Vinh vương phủ cùng Vân vương phủ thân như một nhà mà hắn không thích Vân ThiểnNguyệt thì cũng tuyệt đối sẽ không đối với nàng tha thứ như thế. Xem ramình cần phải điều tra kỹ một chút Vân Thiển Nguyệt rồi, cũng phải trađến cùng bởi vì nguyên nhân gì lại để cho Dung Cảnh đối với Vân ThiểnNguyệt khác hẳn. Còn nguyên nhân bất thường mà Khinh Nhiễm sau khi dulịch bảy năm trở về cũng nhìn trúng Vân Thiển Nguyệt.


“Bất quá chỉ là một câu nhắc nhở mà thôi, có thể được một cái nhântình của thái tử hoàng huynh, đệ đệ hôm nay đã kiếm được lợi.” Dạ ThiênDục lập tức nở nụ cười. Hắn biết rõ Dạ Thiên Khuynh sẽ đi tra, đươngnhiên, hắn cũng sẽ đi thăm dò. Nhưng hắn cảm thấy có lẽ căn bản là trakhông ra, bởi vì người mà bọn hắn muốn tra chính là Dung Cảnh.


“Đi thôi! Chúng ta đi Đạt Ma đường, phụ hoàng giao cho việc cần làmphải hoàn thành.” Dạ Thiên Khuynh quay người hướng Đạt Ma đường mà đi.Trong nội tâm vẫn đang suy nghĩ chuyện Vân Thiển Nguyệt cùng Dung Cảnhcô nam quả nữ đi Nam Sơn… Vừa nghĩ như thế, cái loại cảm xúc này vô luận như thế nào cũng không ức chế nổi, hắn dừng bước nhìn Ngọc Ngưng mặtkhông có chút máu hai mắt rưng rưng nói: “Tần tiểu thư không bằng đi tìm Thanh Uyển công chúa đi. Các nữ nhi ngươi tự nhiên không cần cố kỵnhiều việc, lắng nghe Phật âm cũng không phải quan trọng, có Phật tronglònglà được, các ngươi có thể đi Nam Sơn nhìn xem Quảng Ngọc Lan. Nghenói quảng Ngọc Lan khi nở thì rất đẹp, không xem thì thật đáng tiếc.”


Ngọc Ngưng được Dạ Thiên Khuynh đề điểm lập tức bừng tỉnh, nháy mắt hiểu được chỉ Vân Thiển Nguyệt cùng Dung Cảnh hai người đi Nam Sơnthôi, nàng mấp máy cánh môi, còn có cơ hội không phải sao? Không tranhthủ cứ như vậy mà bỏ cuộc, vậy thì uổn phí đi công sức nàng tâm tâm niệm niệm người trong lòng hơn mười năm sao? Vừa nghĩ như thế lập tức đốivới Dạ Thiên Khuynh có chút thi lễ, cung kính mà nói: “Thái tử điện hạnói đúng, Ngọc Ngưng sẽ đi tìm Thanh Uyển công chúa cùng đi Nam Sơn,nhất định phải hảo hảo xem quảng Ngọc Lan.”


“Ừ!” Dạ Thiên Khuynh tán thưởng nhìn thoáng qua Ngọc Ngưng, bước đithẳng về phía trước. Nếu như lúc trước hắn không biết tâm tư của NgọcNgưng, nhưng hôm nay hắn tự nhiên đã biết. Nếu như lúc trước hắn thìngười chọn lựa là Thái Tử Phi cùng hoàng hậu tương lai của hắn có lẽ sẽlà nữ tử tài mạo song toàn Ngọc Ngưng vậy, nhưng hôm nay hắn đã đổi ý,cho nên không ngại thành toàn một phen tâm tư của nàng.


“Chúc Tần tiểu thư cùng Thanh Uyển muội muội có thể đi chơi vui vẻ, ngắt lấy vài cọng Quảng Ngọc Lan trở về.” !” Dạ Thiên Dục tự nhiên cũng hiểu rõ, hắn đối với Ngọc Ngưng cười cười, câu nói vừa dứt liền đi theo bước chân Dạ Thiên Khuynh mà đi.


“Đa tạ Tứ hoàng tử!” Ngọc Ngưng ở sau lưng Dạ Thiên Dục thi lễ.
Dạ Thiên Dục không quay đầu lại, đối với nàng khoát khoát tay.


Hai người bước chân đi xa, Ngọc Ngưng nhìn về phía Nam Sơn, đã nhìn không thấy thân ảnh Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt nữa. Hai mắt nàngkiên định nhìn một lát, rồi nhấc làn váy quay về phương hướng khác đitìm Thanh Uyển công chúa .


Lúc này Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt đã ra khỏi Linh Đài Tự chuyển hướng về phía đường núi Nam Sơn.


Dung Cảnh vẫn y nguyên như cũ đi lại nhẹ nhàng chậm chạp nhàn nhã dạo chơi, tựa hồ một phen biến cố vừa rồi ở trong lòng hắn căn bản không có lưu lại chút dấu vết nào. Nguyệt nha cẩm bào dưới ánh mặt trời chiếusáng càng lộ ra sạch sẽ không nhiễm bụi trần.


Vân Thiển Nguyệt đối với người đáng ghét cùng chuyện làm cho nàngphản cảm cho tới bây giờ đều không để trong lòng, cho nên, nàng cũng như trước kia , rỗi rãnh nhàn tản tán theo sát sau lưng Dung Cảnh. Ở trong bụng không ngừng lẩm bẩm người này ngay cả một cái bóng lưng cũng đừngcó dễ thương như vậy có được không? Một bên tay càng không ngừng ngắtbông hoa cỏ ven đường vuốt vuốt, chân cũng không chịu mà đá lẹp xẹp .Đá vụn theo chân đá của nàng không ngừng chuyển động lăn xuống.


“Ngươi thật muốn cho ta điểm ở huyệt đạo của ngươi hả?” Dung Cảnh dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt.


Vân Thiển Nguyệt không cho là đúng, đối với hắn lẩm bẩm, “Đúng lúc ta cũng đi không nổi nữa, ngươi điểm huyệt đạo ta cũng tốt. Như vậy nếungươi không muốn một mình lên núi, thì cõng ta lên núi.”
“Còn có một loại ngươi chưa nói.” Dung Cảnh nhìn xem nàng.


“Cái gì?” Vân Thiển Nguyệt không ngại học hỏi kẻ dưới.


“Ta điểm huyệt đạo của ngươi xong, cũng không cõng ngươi lên núi, ởngay chỗ này nhìn xem ngươi bị sói ăn. Ngươi cũng biết xung quanh đâytoàn là núi, cỏ cây xanh um, đất đá lởm chởm, quái thú cũng đa dạng,chúng hoạt động rất nhiều . Bình thường tăng nhân ở trong chùa đều làkết bạn lên núi, chưa bao giờ dám một mình lên núi. Thợ săn cũng khôngdám một mình đi săn.” Dung Cảnh chậm rãi nói: “Ngươi có muốn thử mộtchút hay không? Xem ta nói đúng không?”


Vân Thiển Nguyệt lập tức không dám đá cục đá nữa, nàng tuyệt đối tintưởng lời người nam nhân này nói…, mắng: “Lòng dạ hiểm độc!”
“Ừ, ngươi biết ta không phải người lương thiện là tốt rồi!” DungCảnh khóe miệng hơi nhếch, câu nói vừa dứt, thì tiếp tục đi thẳng vềphía trước.


Vân Thiển Nguyệt đối với bóng lưng hắn khẽ khinh bỉ một cái, nhưngvẫn ngoan ngoãn không dám lại động. Ở dưới mái hiên của người ta, làmsao có thể không cúi đầu? Đạo lý tiểu hài tử ba tuổi đều biệt, nàng tựnhiên cũng biết.
Hai người một trước một sau, bước chân nhẹ nhàng.


“Này, Ngọc Ngưng thích ngươi, ngươi có biết hay không?” Đi trong chốc lát, Vân Thiển Nguyệt nhịn không được mở miệng.
” Người yêu thích ta rất nhiều.” Dung Cảnh cũng không quay đầu lại.


“Ngươi thật không biết xấu hổ!” Vân Thiển Nguyệt phát hiện từ khiđi vào cái thế giới này, động tác mà nàng làm nhiều nhất chính là trợntrắng mắt. Bĩu môi, trách mắng: “Tự cao tự đại, tự cho là đúng, tự chomình siêu phàm, tự cho mình rất cao, tự thổi tự nâng, tự mình sùng bái,tự mình say mê, tự phụ mình tài cán. Nói đều là loại người như ngươi .”


“Không biết chữ cũng có thể nói ra rất nhiều câu văn, ta thật khôngbiết mình có nhiều tài như ngươi nói vậy ? Hử?” Dung Cảnh lần nữa dừngbước, quay lại nhìn xem Vân Thiển Nguyệt.


Vân Thiển Nguyệt lập tức nghẹn họng, sau đó lập tức ngẩng đầu hướngphía Dung Cảnh nói: “Bổn tiểu thư trời sinh tài năng, không học cũng sẽbiết. Bội phục a?”
Dung Cảnh vô cùng hứng thú nhìn Vân Thiển Nguyệt , gật gật đầu, “Ừ, bội phục !”


Vân Thiển Nguyệt lập tức đắc ý nhướng lông mày. Nói nhảm, hơn haimươi năm được quốc gia giáo dục, hơn mười năm không ngừng cố gắng giankhổ học tập , những quyển sách cùng học vị cái…kia chồng chất được sonúi còn cao hơn, chẳng lẽ là vô ích hay sao? Còn không đối phó được một cổ nhân như ngươi ta sống thật vô dụng rồi.


“Nếu ngươi đã có tài như thế, đợi sau khi trở về ta tấu lên HoàngThượng để ngươi không cần thei Vân thế tử dạy học biết chữ nữa.” DungCảnh quay người lại tiếp tục đi thẳng về phía trước, ấm giọng nói.


Như vậy thì quá tốt a. Vân Thiển Nguyệt vui rạo rực mà nói: “Ta vốn cũng không cần học mà! Là hắn vẽ vời cho thêm chuyện ra!”
“Ừ, ta cũng cảm thấy như thế, ngươi đã có tài năng, còn học nhữngcái…kia làm cái gì? Đã phí công còn chậm trễ thời gian.” Dung Cảnh phụhọa.


“Đúng đấy, ta cho rằng chỉ có Dạ Khinh Nhiễm hiểu ta thôi. Khôngnghĩ tới ngươi cũng rất hiểu ta đấy.” Vân Thiển Nguyệt nhìn xem DungCảnh đột nhiên cảm giác thuận mắt hơn. Người này cũng không tệ nha.


“Ừ, ta sẽ tấu với Hoàng Thượng không bằng cho ngươi vào cung tiếpnhận chức Thái Phó dạy những hoàng tử công chúa học tập , dù sao những Thái Phó kia cũng già rồi nên cáo lão hồi hương. Ngươi có tài năng như thế không sử dụng thì thật sự lãng phí. Dạy hoàng tử công chúa học tập cũng không vùi lấp đi tài năng trời sinh của ngươi.” Dung Cảnh lại nói.


Cái gì? Vân Thiển Nguyệt lập tức choáng váng! Nàng dừng bước nhìn Dung Cảnh.
Dung Cảnh chỉ chừa cho Vân Thiển Nguyệt một cái bóng lưng, lại ynguyên như cũ nhẹ nhàng chậm chạp ưu nhã, không nhanh không chậm mà đi.


Vân Thiển Nguyệt lập tức giận dữ, tức càng thêm tức, quát lên:“Trách không được Dạ Khinh Nhiễm nói ngươi là một con sói đội lốt cừu,quả nhiên đúng vậy! Ngươi gọi Dung Cảnh làm cái gì? Ngươi nên gọi làDung hắc tâm mới đúng. Ngươi có đại tài vì sao không nhập cung tự làmThái Phó dạy bảo đám hoàng tử công chúa bọn họ học tập chứ? Tại sao tacó tài thì phải làm chứ?”


“Bởi vì ta tự cao tự đại, tự cho là đúng, tự cho mình siêu phàm, tựcho mình rất cao, tự thổi tự nâng, tự mình sùng bái, tự mình say mê, tựphụ hơn người. Cộng thêm là sói đội lốt cừu, hơn nữa lòng dạ hiểm độc.Loại người này phẩm hạnh không đoan chính, làm sao dạy bảo được đámhoàng tử công chúa bọn họ học tập? Chẳng phải là dạy hư học sinh?” DungCảnh nói.


Vân Thiển Nguyệt một hơi suýt nữa thở không được, dưới chân vừa trợt, xém chút lộn nhào xuống dốc núi. Nàng gượng lại thân thể, giương mắtnhìn trời, nghĩ đến sao trên trời không mang sét đến đánh chết người này đi.


“Coi chừng đường trơn trượt, lộn nhào xuống đoán chừng hài cốt cũngkhông còn, ngươi có tài năng còn chưa có đất dụng võ đó.” Dung Cảnh quay đầu lại nhìn thoáng qua, dặn dò một câu.


Vân Thiển Nguyệt tốn hơi thừa lời, cơ hồ nghiến răng nghiến lợi,“Ngươi yên tâm, nếu hài cốt không còn ta cũng sẽ lôi kéo ngươi cùng mộtchỗ!”
Nàng dù xuống Địa ngục, cũng không muốn người này ở trên thế giới gây tai họa cho nhân gian. Nhất định phải lôi kéo hắn cùng xuống Địa ngục.


“Ừ! Ngươi đối với ta tâm tâm niệm niệm như thế, cũng không uổng côngchúng ta từng quen biết.” Dung Cảnh tựa hồ có chút cảm khái.


Vân Thiển Nguyệt ngăn chặn máu tươi đang cuồn cuộn trong ngực, imngay không hề nói nữa, cảm thấy nàng không thể nói thêm nữa. Nói thêm gì đi nữa sẽ bị người này làm tức chết. Nàng thật vất vả mới sống lại, còn muốn sống thêm mấy năm nữa! Bị hắn tức chết thì thật có lỗi với ôngtrời vì đã vất vả đem nàng đưa tới nơi này. Nàng ở thế giới kia có biệt danh là tức chết người không đền mạng, hôm nay không nghĩ tới gặp đượckhắc tinh. Nha Nha, quá không phải người rồi!


Vân Thiển Nguyệt nghĩ như vậy, bám lấy thân thể chẳng muốn lại đitừng bước, đặt mông thuận thế ngồi ở trên núi đá thở. Cảm thấy nàng còncó thể thở được thật sự là hạnh phúc ah!


Dung Cảnh bỗng nhiên trầm thấp nở nụ cười một tiếng, thanh âm nhưdòng suối chảy ôn nhuận dễ nghe, vui vẻ khó mà diễn tả, hắn dừng bướcquay đầu lại, nhìn xem Vân Thiển Nguyệt đang ngồi ở trên tảng đá với vẻmặt đen kịt , cười đến lịch sự tao nhã.


“Ngươi đắc ý a! Khi dễ con gái yếu ớt, thì có bản lĩnh gì?” Vân Thiển Nguyệt dùng mắt lạnh liếc hắn.
“Thực đi không được nữa?” Dung Cảnh hỏi.
“Đi được cũng không đi , miễn cho bị ngươi tức chết.” Vân Thiển Nguyệt oán hận mà nói.


“Đi thôi! Cùng lắm rượu hoa lan chôn mười năm ta sẽ cho ngươi nửa vò uống, như thế nào?” Dung Cảnh cười hỏi.
Vân Thiển Nguyệt nghe liền sáng mắt, lập tức đứng lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Dung Cảnh, “Đây chính là ngươi nói!”


“Ừ, ta nói.” Dung Cảnh tiếp tục đi thẳng về phía trước, khóe miệng như thế nào cũng không che dấu được vui vẻ tràn ra.


Vân Thiển nguyệt vội vàng bước nhanh đuổi kịp. Tục ngữ nói người vìtiền mà chết, chim vì thức ăn mà vong. Vì uống hoa lan ủ của hắn, nàngkhông có tiết khí , không có tiết khí a! Thiên hạ này ai có thể uống nửa vò rượu hoa lan mà hắn và Linh Ẩn đại sư chế riêng chứ? Bị hắn làm tứcmột hồi cũng đáng. Tức nhiều hơn nữa…, đoán chừng nàng không cần thamgia tu Phật cũng sẽ luyện thành Phật luôn.


Hai người lúc này không nói thêm lời nào, rất nhanh lên Nam Sơn.
Đi ước chừng nửa canh giờ, Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, nhịn không được hỏi: “Đến cùng ở đâu? Như thế nào còn chưa tới?”


“Còn có nửa cái đỉnh núi cũng sắp đến rồi.” Dung Cảnh quay đầu lạilườm Vân Thiển Nguyệt , thấy nàng mang bộ dạng khó chịu, có chút nhíumày, “Theo như nội lực hôm nay của ngươi mà nói căn bản là không sợ lộtrình như thế.”


“Có nội lực là có nội lực, nhưng mà chân ta đau!” Vân Thiển Nguyệt có chút bực mình. Nàng đã quên cái thân thể này vốn cũng không phải làthân thể trước kia của nàng, hai chân này lại càng không phải là cặpchân có thể ngày chạy bộ trăm dặm của nàng nữa rồi. Tuy thân thểnày có luyện võ, nhưng dù sao cũng là tiểu thư. Xem ra sau này nàngkhông thể chỉ lo ham an nhàn nữa, phải bắt đầu luyện tập bộ dạng thânthể này. Nếu không một ngày kia đắc tội với ai đó mà bị đuổi giết…, chạy trốn đều chạy không xa.


“Thi triển khinh công a!” Dung Cảnh nói.
“Không còn khí lực!” Vân Thiển Nguyệt nói.


“Xem ra ngươi sau này, không thể chỉ biết ngủ thôi.” Dung Cảnh thòtay xoa trán, tựa hồ khẽ thở dài một tiếng, bước trở lại hai bước điđến trước Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng vẻ mặt xám xịt, cười cười. Duỗitay nắm chặt tay của nàng, không thấy hắn dùng lực, Vân Thiển Nguyệt đãbị hắn mang đi. Thân thể lăng không mà lên, nhẹ như mây khói, lướt vềhướng đỉnh núi đối diện.


Oa! Vân Thiển Nguyệt nhịn không được phát ra một tiếng kêu sợ hãithán phục. Nàng hôm qua thấy khinh công của Dạ Khinh Nhiễm, cho rằngtiêu sái vô cùng. Hôm nay mới biết được cái gì gọi là thân nhẹ như yến, như mây. Người nam nhân này quả nhiên không phải người!


Vân Thiển Nguyệt cảm thán quay người như trục bánh xe biến tốc, Dung Cảnh đã mang theo nàng người nhẹ nhàng mà rơi.


“Nhanh như vậy?” Vân Thiển Nguyệt còn không có cảm thụ đủ, lập tứckéo tay Dung Cảnh không muốn buông ra , hưng phấn mà nói: “Lại đến mộtvòng a! Ngươi khinh công giỏi như vậy vì sao sớm không mang theo ta,không nên để ta đi, mệt chết đi được.”


Dung Cảnh nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hưng phấn, cùng vẻ mặt xám xịt vừa rồi tưởng như hai người, bỏ qua nàng, ấm giọng nói: “Xuốngnúi chính mình thi triển khinh công trở về, không được trên đường đểthở, ngươi nếu là dám để thở, ta liền đem ngươi điểm huyệt ném ở trênnúi, chờ Sói đến ăn.”


“Vậy khỏi khách khí!” Vân Thiển Nguyệt hừ một tiếng, khinh công tốtrất giỏi sao? Nàng về sau so với hắn nhất định không thể kém hơn.
“Ừ! Hi vọng ngươi có thể làm được!” Dung Cảnh hướng một chỗ vách đá đi đến, phân phó nói: “Ngươi đứng ở đó đừng nhúc nhích, ta sẽ trởlại!”


Vân Thiển Nguyệt nhìn thoáng qua phương hướng Dung Cảnh rời đi, làvách núi vách đá, đoán chừng hắn phải đi lấy rượu rồi. Đáp một tiếng,rồi tìm cái tảng đá ngồi xuống, cỡi giầy ra ở một bên văn vê gan bànchân, một bên dò xét cảnh sắc trước mắt.


Chỉ thấy nơi này là đỉnh núi cao nhất hương tuyền sơn. May mắn hômnay là đầu hạ, gió núi thổi tới cũng không có vẻ lạnh. Bốn phía mùi thơm ngào ngạt của hoa, từng trận thổi tới, đúng là quảng Ngọc Lan nở rộ.Đưa mắt nhìn lại, toàn bộ hương tuyền sơn nhìn một cái không sót gì,linh đài tự từng cái sân nhỏ lọt vào ngay trước mắt. Có một chỗ sân nhỏ tụ đầy người, ước chừng có mấy ngàn người, trong đó một lão tăng mặchoàng bào râu tóc bạc trắng ngồi ở trên đài cao chấp tay hành lễ, phíasau hắn có mấy lão tăng niên kỷ so với hắn hơi nhỏ một chút cùng hắnchắp tay trước ngực mà ngồi, dưới đài mấy ngàn người quỳ gối trên bồđoàn chân thành lắng nghe. Không cần nghĩ cũng biết chỗ đó là Đạt Ma tổsư đường, người trên đài cao là lão tăng Linh Ẩn thần côn.


Xẹt qua Linh Đài Tự, nhưng có thể bắt gặp bốn dãy núi ở Đông Tây NamBắc, cũng giống như trước nhìn một cái không sót gì. Nàng rõ ràng cóthể nhìn thấy đình nghỉ mát cùng thác nước ở Bắc Sơn chỗ nàng cùng DạKhinh Nhiễm nướng cá. Không biết là nàng thị lực quá tốt, hay là nơi đây địa thế quá tốt.


Vân Thiển Nguyệt không khỏi tán thưởng, “Quả nhiên là Hội đương lăng tuyệt đính, Nhất lãm chúng sơn tiểu.. (*)”, lời này thích hợp với TháiSơn, cũng thích hợp với nơi này.”


“Thái Sơn ở nơi nào?” Dung Cảnh dừng bước, quay đầu lại hỏi, bình tĩnh ôn hòa, nhưng ánh mắt như có nhiều tia sáng tỏa ra.
“Kiến thức hạn hẹp nha. Không nói cho ngươi biết.” Vân Thiển Nguyệt đắc ý khiêu mi.


” Hội đương lăng tuyệt đính, Nhất lãm chúng sơn tiểu. Ừ, đúng như làvậy.” Dung Cảnh đánh giá một câu, cũng không dây dưa hỏi thăm, tiếp tục đi thẳng về phía trước. Đi hai bước, bỗng nhiên thân thể lướt lêntrên, thẳng tắp hướng dưới vách bay đi.


“À?” Vân Thiển Nguyệt là nhìn xem Dung Cảnh đấy, lúc này không khỏimở to hai mắt, vội vàng đứng người lên, ngay cả giầy đều bất chấp mangvào thẳng tắp hướng nơi vách núi Dung Cảnh rơi xuống mà chạy tới. Chạy đến vách đá chứng kiến dưới vách sương mù trùng trùng điệp điệp, liếctrông không thấy đáy, không biết sâu cạn, địa thế cao như thế này ướcchừng mấy ngàn trượng , có thể ước lượng được khoảng cách từ đây đếndưới đáy chỉ sợ cũng cao tới mấy ngàn trượng. Nàng không khỏi mở to haimắt cẩn thận tìm kiếm Dung Cảnh, tìm cả buổi ngay cả nửa cọng tóc tơcủa hắn cũng không thấy được. Nàng thu hồi ánh mắt, nghĩ đến nam nhânlòng dạ hiểm độc kia nhìn thế nào cũng không giống là muốn đi tìm cáichết. Bất quá nếu thật chết như vậy cũng là một sự kiện đáng được ănmừng . Nàng cùng Dạ Khinh Nhiễm nhất định nâng cốc dạ đàm, nâng chénhoan chúc.


Vân Thiển Nguyệt đang nghĩ ngợi, một đạo quang ảnh từ trong sương mùthẳng tắp lăng không bay lên, trong khoảnh khắc liền đã rơi vào trên bờnúi. Phá vỡ mộng đẹp của nàng. Nàng lập tức bĩu môi, đã biết rõ tai họadi ngàn năm! Bất quá cái này choáng nha võ công cũng thật là làm chongười ta ghen ghét!


Dung Cảnh chứng kiến Vân Thiển Nguyệt rõ ràng cởi bỏ chân ghé vào bên vách núi, không khỏi kinh ngạc mà nhìn nàng một cái, có chút cau mày,“Như thế nào? Lo lắng cho ta như vậy ta?”


“Quỷ mới lo lắng cho ngươi! Ta là sợ ngươi chết uống không được rượuhoa lan!” Vân Thiển Nguyệt rút thân thể đang nằm úp sấp về .
“Tới đây! Vậy thì cho ngươi khai trương trước” Dung Cảnh nhẹ nhàngcười cười. Hướng tảng đá lớn Vân Thiển Nguyệt vừa mới ngồi đi đến.


Vân Thiển Nguyệt đi vài bước mới phát hiện không có mang vớ giày, một đôi chân xem chưa bị đau đớn vì bó chân, nhưng lại lộ ra xinh xắn lanhlợi, trắng muốt như hành tây. Nàng chậc chậc hai tiếng, cũng không đểý, giẫm lên cục đá đi tới trước mặt Dung Cảnh, dõi theo rượu trong tayhắn, hoài nghi mà nói: “Cái rượu này là ngươi cùng Linh Ẩn thần côn chôn dấu mười năm sao? Làm sao mà một chút mùi thơm cũng đều ngửi khôngđược?”


“Linh Ẩn thần côn?” Dung Cảnh khó hiểu mà nhìn xem Vân Thiển Nguyệt.
“Khục khục, là bán tiên, bán tiên đối với ta mà nói có thể kêu là thần côn!” Vân Thiển Nguyệt giải thích.


“Ha ha, thú vị! Bán tiên ta ngược lại biết rõ, còn không biết cócách nói thần côn này.” Dung Cảnh cười lắc đầu, giải đáp câu hỏi của Vân Thiển Nguyệt , “Có thể ngửi thấy được hương vị sẽ đem mùi rượu đềutan đi, làm sao còn có cảm giác tinh khiết và thơm chứ?”


“Vậy ngươi nhanh mở a!” Vân Thiển Nguyệt ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ miệng, đi xa như vậy , đều khát rồi, vừa vặn cần nó giải khát.


“Ngươi trước đem vớ giày mang vào. Hôm nay tuy đầu hạ, nhưng đỉnh núi vẫn có khí lạnh đấy.” Dung Cảnh lườm cái chân cởi bỏ giày của nàng ,sắc mặt ôn nhuận, thanh ôn hòa âm trước sau như một.
“Thật sự là bà quản gia!” Vân thiển Nguyệt lầm bầm một câu,mang vớ giày.


“Qua bên kia khe đá chỗ nước suối chảy xuống mà rửa tay.” Dung Cảnh lại nói.


Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, nhìn thẳng Dung Cảnh bất đắc dĩ đứng dậy, đi đến khe đá lấy nước trong chảy xuống rửa tay sạch mới đi về, đặtmông ngồi ở trước mặt Dung Cảnh, “Tốt rồi, mở rượu tôn quý của ngươi đi à nha!”


“Ừ!” Dung Cảnh nhẹ nhàng nhấn một cái, chỉ nghe “Phựt” một tiếng, lập tức mùi rượu tỏa ra bốn phía.


“Oa, cực phẩm rượu bran-đi sao?” Vân Thiển Nguyệt lập tức kinh hô một tiếng, chỉ cảm thấy quanh thân đều nàng bị mùi rượu nồng bao lấy rồi.Toàn bộ đỉnh núi Nam Sơn tất cả đều là mùi rượu bao trùm, ngay cả giómát thổi qua đều lây dính hương rượu. Nàng lập tức cảm giác hoa trênnúi rực rỡ, bởi vì một vò rượu này mà thế giới vô cùng mỹ hảo.


“Rượu bran-đi?” Dung Cảnh lần nữa nghi hoặc khó hiểu.


“Ý là rượu cực phẩm.” Vân Thiển Nguyệt tùy ý ném ra một lời giảithích. Nhìn chằm chằm vào đàn rượu trong tay Dung Cảnh, chỉ thấy ở bêntrong đàn rượu, rượu trong vắt, lờ mờ in bóng màu lam, trong màu xanhlại có chút ửng đỏ, như mỹ nhân thoa phấn son cho nhan sắc, làm chongười dời không được tầm mắt. Nàng đưa tay định lấy.


Dung Cảnh né tránh, “Một bên uống rượu một bên đánh cờ như thế nào?”
“Có rượu uống còn đánh cờ? Không đánh!” Vân Thiển Nguyệt lập tức lắc đầu.
“Không đánh không có rượu uống!” Dung Cảnh nói.


“Được rồi! ngươi có quân cờ sao?” Vân Thiển Nguyệt bất đắc dĩ, nàng đã biết rõ là không có dễ dàng uống rượu như vậy.
Dung Cảnh từ trong lòng lấy ra bàn cờ, giao cho Vân Thiển Nguyệt.


Vân Thiển Nguyệt đưa tay tiếp nhận, xoát xoát vài cái đem bàn cờ dọn xong, đối với Dung Cảnh thúc giục, “Nhanh lên một chút!”


Dung Cảnh lại từ trong lòng lấy ra hai cái ly, ở trước mặt Vân ThiểnNguyệt cùng trước mặt hắn một người bỏ một cái, nhìn vào vẻ mặt thèmthuồng của nàng nói: “Trước nói quy tắc đã. Đánh ba trận, người nàothắng uống rượu, người thua chính là … không có rượu uống ”


“Ngươi là thiên thánh đệ nhất kỳ tài phải không? Đây không phải nóirõ không để cho ta uống sao?” Vân Thiển Nguyệt trừng mắt, “Không được! Ta không đồng ý. Ngươi đáp ứng cho ta uống nửa vò rượu đấy. Không coitrọng chữ tín.”


“Ta đáp ứng cho ngươi uống nửa vò rượu, nhưng chưa từng nói để chongươi uống bây giờ!” Dung Cảnh khiêu mi, đều không đợi Vân Thiển Nguyệt vỗ bàn đứng dậy, hắn lại ấm giọng nói: “Chúng ta bày một ván cờ LinhLung . Cái ván cờ Linh Lung này là mấy trăm năm trước do một vị kỳ nhânsáng chế. Cho tới bây giờ còn không có người giải được. Ta cũng là ngẫunhiên có được, nhưng chưa từng nghĩ ván cờ Linh Lung một người chơikhông được, chỉ có thể do hai người đánh. Hiện tại mặc kệ ván cờ có thểphá giải hay không, dưới sự sự tập trung toàn bộ mà đánh. Không bị bấtluận ngoại vật quấy nhiễu. Kể cả nội lực, tài văn chương, cùng với mưutrí, đều vô dụng đối với ván cờ Linh Lung. Vừa vào bên trong chính làCàn Khôn đấu chuyển. Có thể tùy ý đánh, không có bất kỳ quy tắc nào.Cũng không có thể cho đối phương chuẩn bị. Cho nên, ngươi biết đấy,chúng ta ai thua ai thắng còn chưa biết được.”


Vân Thiển Nguyệt nghe vậy lập tức hứng thú, “Thần kỳ như vậy?”
“Ừ!” Dung Cảnh gật đầu.
“Vậy tốt! Ngươi bày cờ hả?” Vân Thiển Nguyệt hỏi.
“Nơi này có bản vẽ, chúng ta cùng bày.” Dung Cảnh lấy ra một tờ bản vẽ đưa cho Vân Thiển Nguyệt.


Vân Thiển Nguyệt đưa tay tiếp nhận, liếc thấy chỉ là một ván cờkhông có gì lạ , nhưng xem xét lại lại không hẳn vậy, liếc mắt nhìnnhiều hơn nữa thì làm cho nàng nhịn không được tán thưởng. Quả nhiên là khắp nơi Huyền Cơ, như cửu liên hoàn , hoàn hoàn đan xen. Có thể thấyđược người sáng tạo ra ván cờ đích thị là đại tài kinh thiên vĩ địa. Quả nhiên tâm tư Linh Lung. Gọi là ván cờ Linh Lung quả nhiên không sai.


“Như thế nào?” Dung Cảnh vẫn nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng biểu lộ biến hóa rất nhỏ, không khỏi nhẹ nhàng cười cười.


“Tốt! Không phải là bày biện chơi thôi sao? Ba ván thắng hai, ngườinào thắng uống rượu, người thua sẽ không có rượu uống! Dù sao ta cáikhác không có, có một trái tim Thất Khiếu Linh Lung, đích thị là thắngngươi rồi.” Vân Thiển Nguyệt đem bản vẽ ném trở lại cho Dung Cảnh. Váncờ này nàng lần đầu tiên nhìn thấy, không thể nắm chắc thắng Dung Cảnh,nhưng nàng đã nhiều năm nghiên cứu cờ thuật, nên dù thế nào cũng có thểuống nửa vò ! Nếu không nàng nàng sẽ bị treo cổ ở khu đông nam.


“Tốt!” Dung Cảnh chấp vò rượu cho hai người đầy rượu.
Vân Thiển Nguyệt nhìn xem cái chén rượu rót đầy trước mặt nàng , cúiđầu dùng cái mũi ngửi ngửi, chậc chậc nói: “Đây mới là rượu ngon. Mườinăm nhất phẩm, lập tức chết cũng đáng.”


“Vì một ngụm rượu hoa lan mà đi chết? Vậy nếu ta nói cho ngươi biếtta ở tại đỉnh núi Cửu Hoàn sơn chôn một vò Tuyết Liên hương, tại ThiênTuyết sơn chôn một vò Linh Chi túy, vậy ngươi chẳng phải là chết mườilần cũng không đủ sao?” Dung Cảnh nhướng mày.


“Cái gì?” Vân Thiển Nguyệt hai mắt sáng ngời, “Ngươi còn rượu ngon chôn?”


“Ừ. Bất quá quan hệ ngươi cùng ta đoán chừng cũng vì mấy ngày nayđược Vân gia gia nhờ vả trông nom mới có dính dấp, đợi trở lại kinhthành là nửa cọng lông quan hệ cũng không có. Cho nên, một vò rượu hoalan này ngươi phải tận lực thắng ta, nếu không hai vò rượu kia ta chuẩnbị dùng để cho thê tử tương lai của ta uống. Ngươi lại không có ý địnhgả cho ta, là không có phần uống đâu.” Dung Cảnh nói.


Ặc, đây không phải muốn nàng thèm chết sao? Tuyết Liên hương? Linhchi túy? Ngẫm lại là đều là rượu ngon a. Nàng cắn răng nói: “Tốt! Hivọng thê tử tương lai của ngươi sẽ biết thưởng rượu.”
Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt chằm chằm, rồi gật đầu, “Ừ, nàng tuyệt đối biết thưởng rượi.”


Vân Thiển Nguyệt liếc mắt, trong nội tâm lẩm bẩm, hi vọng tương lainữ nhân hắn lấy sẽ không uống rượu được uống rượu sẽ say. Cứ để cho hai vò rượu ngon kia anh hùng không đất dụng võ.
“Bắt đầu đi!” Dung Cảnh tựa hồ nở nụ cười.


“Bắt đầu!” Vân Thiển Nguyệt nghĩ đến nhất định phải thắng hắn vánnày, đem cái vò rượu này đều uống sạch, để cho hắn không có rượu uống.Dứt lời, nàng tại bên trên bàn cờ đi một con cờ trắng. Lập tức đánh ván cờ Linh Lung.


Dung Cảnh nhìn xem động tác Vân Thiển Nguyệt mâu quang mỉm cười, đimột con cờ đen lên trên bàn cờ, trong khoảnh khắc ván cờ Linh Lung liềntrở lại như cũ.
Vân Thiển Nguyệt nghĩ đến kỳ tài quả nhiên không phải là dùng đểtrưng cho đẹp! Nàng lại tùy ý đi một con cờ trắng, lần nữa đem thế cờphá bỏ.


Dung Cảnh mặt không đổi sắc, thân thể thanh thản nửa vào trên núiđá, cũng tùy ý mà đi một con cờ đen, ván cờ Linh Lung lần nữa khôi phụcnguyên trạng.
Vân Thiển Nguyệt nhíu mày, lại một một con cờ, lần nữa đem thế cờ phá bỏ.


Dung Cảnh lại trong nháy mắt đem ván cờ phục hồi như cũ, đối với nàng cười nói: “Ba nước đi hoà không phân thắng bại, ai cũng không có thắngai, cho nên, ai cũng không có rượu uống. Tiếp tục!”


“Tiếp tục!” Vân Thiển Nguyệt nghĩ cứ như vậy không được, nếu tiếp tục như vậy tuy rằng người này không uống rượu được, nhưng nàng cũng uốngrượu không được a. Vì vậy nàng thò tay đi lấy một con cờ đen, nhúc nhích một chút, liền đem ván cờ Linh Lung lập tức thay đổi phong cách, rõràng đâu còn là ván cờ Linh Lung.


Dung Cảnh cau mày “Ngươi đang cầm cờ đen!”
“Không phải nói không điều kiện đánh cờ sao? Ai quy định cờ đen làcủa ngươi? Ta không có thể động?” Vân Thiển Nguyệt cũng cau mày.


“Cũng đúng!” Dung Cảnh gật đầu, mâu quang có thêm một tia nghiềnngẫm, ngón tay như ngọc kẹp lên một viên cờ trắng, trong khoảnh khắc đem ván cờ Linh Lung phá bỏ, cười nói: “Đã như vầy cũng không có người quyđịnh cờ trắng là của ngươi, ta cũng có thể đánh nó!”


“Không sai!” Vân Thiển Nguyệt cắn răng, lại đánh một viên cờ đen đem ván cờ Linh Lung trong khoảnh khắc lại thay đổi diện mại.
“Ngươi cũng không tệ!” Dung Cảnh vui lòng khen tặng, lại đánh một con cờ trắng, ván cờ Linh Lung lần nữa phá giải.


Vân Thiển Nguyệt lại đánh một con cờ đen, trong khoảnh khắc ở chínhgiữa ván cờ Linh Lung xuất hiện một sơ hở lớn. Nàng vui vẻ, đối với Dung Cảnh nói: “Xem ngươi làm thế nào bổ sung chỗ sơ hở này. ở đây ta thảhai đường chết, mà ngươi chỉ có thể đánh một con.”


Dung Cảnh cười đem quân cờ nàng vừa đánh dịch chuyển khỏi một vị trí, nói: “Như vậy chẳng phải bổ sung rồi hả?”
Vân Thiển Nguyệt tức giận, “Ngươi đánh đó quân cờ của ta?”


“Không có người quy định không thể đánh quân cờ của ngươi! Có thể tùy ý đánh cờ, không có bất kỳ điều kiện nào. Vừa rồi khi ngươi đánh cờ đen của ta không phải rất rõ ràng đấy sao?” Dung Cảnh nhìn nàng cười nhẹ.


Vân Thiển Nguyệt ngậm miệng, quả nhiên là con hồ ly. Hôm nay hai va1b lại ở thế hoà không phân thắng bại rồi! Tiếp tục như vậy làm sao uốngrượu? Nàng hít sâu một hơi, một đôi mắt ở trên bàn cờ đảo vòng vòng,bỗng nhiên thò tay đi lấy một con cờ ở cuối đặt vào vị trí giữa, đắc ýnói: “Như vậy ta cũng không tin ngươi còn có thể đánh đến quân cờ này.Nếu như ngươi đánh, như vậy đã vây khốn ngươi rồi, ngươi thua.”


“Đúng vậy a, thật đáng tiếc không nhúc nhích được rồi. Bất quá ngươi chẳng lẽ đã quên chỗ này còn có một con cờ?” Dung Cảnh đưa tay cầm lấymột con cờ cũng đặt ở vị trí giữa, lên tiếng hỏi thăm, “Như vậy thìsao?”


Vân Thiển Nguyệt nhìn một chiêu lại bị phá, không khỏi nhíu mày,chẳng lẽ thật phải xuất tuyệt chiêu? Không được, nếu nói như vậy ngườinày khẳng định sẽ biết rõ nàng biết chơi cờ rồi, vừa nghĩ như thế, bỗng nhiên không nhìn bàn cờ, tùy ý đánh một con, ván cờ Linh Lung khôngphải do bản tâm mà đánh sao? Như vậy nàng lúc này chỉ muốn uống rượu,thật sự không có lòng đánh cờ, tùy ý đi như vậy là tốt rồi.


Nàng đợi nửa ngày không thấy đối phương động tĩnh, ngẩng đầu nhìn Dung Cảnh, “Đi ah!”
“Ta thua, ngươi uống rượu đi” Dung Cảnh nhìn thoáng một phát bốnphía không đường, không cách nào phục hồi toàn bộ, không khỏi thở dài.


“Ồ?” Vân Thiển Nguyệt lúc này mới nhìn về phía bàn cờ, lập tức mừngrỡ. Cái này kêu là làm vô tâm trồng liễu liễu thành ấm (*)? Ha ha! Nànglập tức bưng chén rượu lên, chỉ cảm thấy mùi rượu xông vào mũi, bưng lên liền uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy mùi rượu nháy mắt bay thẳngvào đan điền. Cả người lập tức cảm giác bay bỗng lâng lâng, nàng khôngkhỏi khen: “Quả nhiên là rượu ngon!”


Dung Cảnh nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Thiển Nguyệt bị rượuhun đến đỏ bừng, tươi đẹp như ánh bình minh, mâu quang hắn tỏa ra mộtvòng sáng đẹp và tĩnh mịch.


Vân Thiển Nguyệt không nỡ đặt chén rượu xuống. Chỉ cảm thấy rượu vừamới vào trong bụng liền khiến đan điền ấm áp , thoải mái nói không nênlời . Đối với hắn nói: “Nếu như ngươi phá giải không ra, vậy đến phiênta đánh à nha?”
“Ừ!” Dung Cảnh gật đầu.


Vân Thiển Nguyệt cũng không nhìn bàn cờ, tùy ý đi một con. Vừa mớirồi là ông trời chiếu cố nàng, hiện giờ nhất định cũng sẽ như vậy.
“Không cần ta đánh chính ngươi đã thua.” Dung Cảnh bỗng nhiên nở nụ cười. Phun ra một câu, rồi bưng chén rượu ở trước mặt lên.


Hả? Chuyện gì? Vân Thiển Nguyệt cúi đầu nhìn về phía bàn cờ, khuônmặt nhỏ nhắn đang hồng lập tức đen lại. Bên trên Bàn cờ mấy chục cáiquân cờ không nhúc nhích một bước, mà nàng hết lần này tới lần khác lạiđem đại bản doanh trước mặt nàng đưa ra ngoài phá hỏng thế cùng đườngcủa người ta, bốn cái cửa trở thành bài trí, nàng không khỏi khóc khôngra nước mắt, nghĩ đến tin tưởng ông trời một lần là đủ rồi, quả nhiênkhông thể luôn tin tưởng được. Cái quân cờ này đã không thể đánh xuốngchỗ trống lần nữa rồi. Nàng khóc không ra nước mắt!


Dung Cảnh mỉm cười nhẹ nhàng nhấp một miếng rượu, đôi mi thanh tú khẽ chau lại, tựa hồ đối với rượu không hài lòng lắm, có chút bấm tay, nhẹnhàng dán cánh môi vào chén bạch ngọc đem rượu trong chén uống một hơicạn sạch. Cử chỉ lời lịch sự tao nhã, lại vô cùng tôn quý không lờinào diễn tả được.


Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh, có chút lâng lâng mà nghĩ đến saukhi trở về cũng phải đem một màn này vẽ ra . Mỹ nhân thưởng rượu, trongnháy mắt có thể sánh bằng hàng vạn cảnh sắc của Hương Tuyền sơn, Quảng Ngọc Lan cũng không bì kịp một phần vẻ đẹp của hắn. Thật sự là ghenghét chết người ah!


Nghĩ như vậy, Vân Thiển Nguyệt càng lúc càng cảm thấy choáng váng, mơ hồ như buồn ngủ, nàng không khỏi vỗ vỗ cái trán lầm bầm nói: “Ta ngàyxưa đều là được xưng ngàn chén không say, hôm nay làm sao mới một chénrượu …”
Lời còn chưa dứt, người đã mềm nhũng ghé vào trên mặt bàn.


“Ta đã quên nói cho ngươi biết, rượu này là Linh Ẩn đại sư cùng tadùng công lực hai người cất mà thành. Người bình thường một ngụm sẽ say, ngươi uống một ly còn đáng được một nước cờ mới say , đúng là khôngdễ.” Dung Cảnh đặt chén rượu xuống, thong thả mà nói.


Vậy mà hắn còn đáp ứng cho nàng uống nửa vò? Nửa vò rượu uống vàotrong bụng chẳng phải là sẽ say cả đời sa? Nam nhân chết tiệt. Tuyệt đối là cố ý mà. Vân Thiển Nguyệt còn lại một ít tỉnh táo cuối cùng trướckhi bị vua ngủ kéo đi, hung hăng mà mắng một câu.


Dung Cảnh nhìn xem bộ dạng nàng nằm sấp mà ghé vào trên mặt bàn, nởnụ cười khẽ. Tiếng cười nhẹ cực mỏng vô cùng, như gió mát lướt qua khiến cành Hoa Quảng Ngọc Lan khẽ run.
Thật lâu, Dung Cảnh ngưng cười, cúi đầu nhìn về phía bàn cờ. mâu quang ngưng lại, bất động thật lâu.


Hắn không có nói cho nàng biết, mười năm trước Linh Ẩn đại sư cùnghắn ở chỗ này cũng đánh ván cờ Linh Lung. Linh Ẩn đại sư cùng hắn cũngchưa từng khám phá ra ván cờ, về sau hai người cùng chôn rượu, hẹn nhaunếu lại có cơ duyên đến chỗ này lại đánh một ván, chỉ cầu khám phá raván cờ Linh Lung. Không nghĩ đến mười năm sau tuy hắn và Linh Ẩn đại sư lại tụ họp, đại sư nói là tìm hiểu không ra ván cờ Linh Lung, cho nên,không đến Nam Sơn nữa, mà hắn lại mang theo nàng đến rồi. Mà một váncờ Linh Lung tinh diệu lại bởi vì một nước cờ thua của nàng mà bị khámphá…


Thế sự như quân cờ, quả nhiên khó có thể đoán trước!
Dung Cảnh duỗi tay vỗ chặt cái trán, dung nhan như thơ giống như họa bị bao phủ vẻ xa xăm.
Đỉnh Nam Sơn gió mát thong thả, tĩnh lặng và im ắng. Chỉ nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng đều đều của Vân Thiển Nguyệt.


Lúc này, bỗng nhiên có mấy tiếng bước chân từ dưới núi đi tới.


Dung Cảnh ngẩng đầu, đưa mắt hướng dưới núi nhìn lại. Chỉ thấy có vài bóng người chậm rãi hướng đỉnh núi mà đến. Ánh mắt của hắn khẽ nhúcnhích, thò tay đánh tan bàn cờ, đem cái tờ bản vẽ tiện tay ném xuốngvách núi, lẳng lặng mà ngồi, chờ đợi mấy người họ lên núi.


Không bao lâu, dưới núi có người đi lên đỉnh. Trước mắt là một gã nam tử trẻ tuổi, đi theo phía sau hắn có vài tên tùy tùng.


“Tại hạ nghe thấy mùi thơm mà đến, ta nói là người phương nào có thểcó rượu ngon hương bay vạn dặm như thế, nguyên lai là Cảnh thế tử củaVinh vương phủ. Vậy thì không kỳ quái! Hạnh ngộ hạnh ngộ!” Nam tử mộtthân vân gấm cẩm y, cánh môi mỉm cười, ngũ quan tuấn mỹ. Quạt xếp đongđưa , khó dấu quý khí phong lưu.


Nếu là Vân Thiển Nguyệt không có say, khẳng định cũng sẽ lần nữa cảmthán, cổ đại “Trịch quả doanh xa” mỹ nam tử cũng quá nhiều đi à nha?
“Nguyên lai là Nam Lương Duệ thái tử quý lâm, Dung Cảnh hạnh ngộ!” Dung Cảnh ngồi bất động, cười nhạt một tiếng.


“Rượu này như lan, phẩm hương như nghe thấy quân tử. Không biết vịtiểu cô nương này là tiểu thư tôn quý nhà ai, có thể được Cảnh thế tửchiếu cố, tới đánh cờ thưởng rượi thế?” ánh mắt Nam Lương thái tử rơivào trên người Vân Thiển Nguyệt đang nằm sấp , nhìn không thấy diện mạocủa nàng, chỉ thấy thân thể hết sức nhỏ nhắn, Linh Lung hấp dẫn, quanhthân nàng hiện ra nồng đậm mùi rượu, lại giống như mùi thơm ngát củatuyết liên, nên đối với Dung Cảnh hỏi thăm.


“Đánh cờ cùng nàng mà nói là chà đạp quân cờ tốt, thưởng rượu cùngnàng mà nói là chà đạp rượu. Nàng là Vân Thiển Nguyệt của Vân vươngphủ.” Dung Cảnh thản nhiên nói.


“Ah? Nguyên lai là Thiển Nguyệt tiểu thư Vân vương phủ. Ha ha, bảnthái tử sớm có nghe thấy, hôm nay nhìn thấy quả nhiên không giống bìnhthường. giai thoại của Thiển Nguyệt tiểu thư thiên hạ đều biết. Nàng đây là… Thua cờ say?” Mâu quang của Nam Lương thái tử quét qua gặp được bàn cờ lung tung cùng Vân Thiển Nguyệt ngủ rồi vẫn đang nắm chén rượu thìcười to một tiếng.


“Nàng căn bản không có đánh cờ, gì đàm thắng thua?” Dung Cảnh Xùy~~ một tiếng.


“Bổn điện hạ có nghe Vân Thiển Nguyệt tiểu thư của Vân vương phủ cầmkỳ thư họa không hiểu, thi từ ca phú không biết, thêu thùa may vá khôngtinh, mà ngay cả võ nghệ cũng là khoa chân múa tay. Nữ tử như vậy, saocó thể cùng Cảnh thế tử du ngoạn? Thật là làm tại hạ hiếu kỳ. Thiên hạ ai không nhìn thấy Cảnh thế tử đại tài, chẳng lẽ đồn đãi về ThiểnNguyệt tiểu thư đều là biểu tượng? Nàng kỳ thật không giống ngườithường?” ánh mắt quyến luyến của Nam Lương thái tử rơi vào trên ngườiVân Thiển Nguyệt cùng Dung Cảnh, giống như cười mà không phải cười.


“Lại để cho Duệ thái tử chê cười! Cảnh bất quá là chịu Vân lão Vươnggia nhờ vả ở Hương Tuyền sơn trông nom nàng mấy ngày mà thôi. Nàng trời sinh tính bất hảo, không chịu quản giáo, để cho Cảnh thập phần đau đầu. Cho nên chỉ có thể đem rượu chuốc say nàng. Để tránh nàng lại đi nướngcá, đem Hương Tuyền sơn đốt đi.” Dung Cảnh thở dài, thần sắc có chútbuồn rầu.


“Ha ha, nguyên lai hôm qua nướng cá suýt nữa hỏa thiêu Hương Tuyềnsơn chính là nàng!” Nam Lương thái tử bừng tỉnh đại ngộ,không nghi hoặc , nhìn về phía thần sắc Dung Cảnh có chút buồn rầu không khỏi cười ha hả, “Thật đúng là làm khó Cảnh thế tử rồi!”


Dung Cảnh một mình cười khổ lắc đầu, lại không nói.


“Bổn điện hạ vinh hạnh được thiên thánh Ngô Hoàng ưu ái, ân chuẩncó thể đến Linh Đài Tự vi chúng sinh cầu phúc, hôm nay gặp được Cảnhthế tử, quả thật rất may. Không biết có thể mời Cảnh thế tử cho mượnrượu quý cùng thưởng thức, quân cờ quý cùng đánh cờ một ván như thế nào? Hôm nay bổn điện hạ thân không một vật quý, nếu ngày khác ngươi đi NamLương, chắc chắn sẽ thịnh tình khoản đãi.” Nam Lương thái tử không nhìnVân Thiển Nguyệt nữa, đối với Dung Cảnh lên tiếng hỏi thăm.


“Duệ thái tử khách khí! Mời!” Dung Cảnh nhẹ nhàng vung tay áo, đemquân cờ rơi lung tung trước mặt Vân Thiển Nguyệt đều dịch đến vị trí ởmột bên, trên bàn đá bên cạnh trống trơn không người ngồi, hắn ngồi ngay ngắn ở tại chỗ bất động, lại cười nói: “Duệ thái tử chắc hẳn biết rõquy củ Cảnh, có chỗ tiếp đón không được chu đáo xin hãy tha lỗi.”


“Có thể được Cảnh thế tử đi một ván cờ cùng một chén rượu là đủ. Bổnđiện hạ sẽ không cần cao.” Nam Lương thái tử thấy chỗ bàn đá kia cùngDung Cảnh vừa vặn cách nhau ba thước, hắn lơ đễnh, sảng khoái cườicười, bước đi qua ngồi xuống, bỗng nhiên quét nhìn Vân Thiển Nguyệt liếc cười nói: “Vị này Vân tiểu thư đối với Cảnh thế tử mà nói xem ra đốiđãi thật khác. Nàng cách Cảnh thế tử bất quá chỉ một xích(0,33m) .”


“Nàng ah… là khác biệt.” Dung Cảnh cười cười.


Nam Lương thái tử tựa hồ đã minh bạch cái gì, quạt xếp xoạt cái mở ra khép lại, ý tứ hàm xúc rất sâu mà chế nhạo Dung Cảnh nói: “Theo bổnđiện hạ biết Vân vương phủ chỉ có nàng là đích nữ. Cảnh thế tử đối đãikhác biệt như thế, cho dù ta có lòng thành chuyện tốt cho Loan Phượng.Nhưng như thế khó giải quyết ah!”


“Duệ thái tử suy nghĩ nhiều. Ta nói nàng khác biệt là ta không đem nàng xem là người.” Dung Cảnh chậm rãi nói một câu.


“Ách…” Nam Lương thái tử sững sờ, lập tức ha ha phá lên cười. Tiếngcười phong lưu, quảng Ngọc Lan bởi vì hắn cười đến tuấn mỹ tuyệt luânđều thẹn thùng mà cúi đầu. Hắn tựa hồ chưa phát giác ra, nên càng cườiđến tùy ý. Ngưng cười nói: “Mấy năm trước bổn điện hạ cùng Nhiễm Tiểuvương gia may mắn có duyên gặp mặt, Nhiễm Tiểu vương gia nhắc tới Cảnhthế tử lúc mĩm cười nói Cảnh thế tử tổn hại người không mang theo chữthô tục, hôm nay vừa gặp, bổn điện hạ coi như là không uống rượu ngon,không đánh quân cờ, nhìn thấy thế tử một mặt, được nghe thấy lời ấy,cũng thấy chuyến đi này không tệ.”


“Dạ Khinh Nhiễm du lịch bảy năm, phong lưu không người địch nổi, nghe nói ngày xưa Duệ thái tử một lòng thích nữ tử kia , nữ tử kia từ khithấy hắn về sau liền tâm hồn thiếu nữ dời đi. Duệ thái tử nhắc tới Nhiễm Tiểu vương gia cao hứng như thế, chắc là không so đo qua lại việc đángtiếc trước kia rồi.” Dung Cảnh nhìn xem Nam Lương thái tử cười to, cũngchậm rãi cười cười.


Tiếng cười của Nam Lương thái tử lập tức im bặt. Hắn hạ bản mặt, bỗng nhiên đem chân mà gác lên trên bàn đá bộ dạng cà lơ phất phơ, thậtđúng có thái độ của công tử phong lưu, ão não nói: “Việc này bổn điệnhạ nhớ Dạ Khinh Nhiễm cả đời!”
Dung Cảnh mỉm cười, lại không nói.


Vài tên tùy tùng của Nam Lương thái tử đều quay mặt nhìn về phía nơikhác, tựa hồ đối với thái tử nhà mình bị mất mặt mà hổ thẹn.


“Ra, ra, ra, đánh cờ! đại tài của Cảnh thế tử thiên hạ đều biết, bảnđiện hạ kỳ nghệ không tinh, mặt dày đi trước một bước!” Nam Lương tháitử buông chân, đi đầu một con cờ.


“Tốt!” Dung Cảnh nhẹ nhàng phẩy tay áo một cái, không thấy gió nhẹ, đã thấy một con cờ vững vàng rơi vào bên trên bàn cờ.
“Cách không thủ vật, không sai chút nào, Cảnh thế tử võ công tốt!” Nam Lương thái tử lại khen, lại đánh xuống một con.


“Duệ thái Tử Kỳ nghệ quả nhiên là kín đáo như đồn đãi , Dung Cảnhbội phục!” Dung Cảnh lần nữa nhẹ nhàng vung tay lên, một con cờ rơi vàobên trên bàn cờ.


“Bản điện nghe nói mười năm trước Cảnh thế tử cùng Linh Ẩn đại sư ởnơi này xếp đặt một ván cờ Linh Lung? Linh Ẩn đại sư chưa từng khám phára, không biết Cảnh thế tử còn giữ ván cờ Linh Lung không?” Nam Lươngthái tử hỏi thăm.


” Ván cờ Linh Lung bất quá là kết quả hại người, Linh Ẩn đại sư cùngCảnh cũng chưa từng khám phá ra, còn suýt nguy hiểm nhập ma đạo. Cho nên đã ném vào vách núi ngàn trượng của Hương Tuyền sơn rồi. Để tránh giữlại nguy hại thế nhân.” Dung Cảnh thản nhiên nói.


“Thật đáng tiếc! Bất quá đã nguy hại thế nhân, không lưu cũng thế!” Nam Lương thái tử thở dài một tiếng, cũng không cố chấp.
Dung Cảnh không nói nữa.
Nam Lương thái tử cũng không nói lời nào.
Hai người có qua có lại, trong khoảnh khắc bàn cờ bên trên đã có hơn mười rơi tử.


Giây lát, động tác đánh cờ của Nam Lương thái tử dần dần chậm lại, mà Dung Cảnh thì là nhất phái tùy ý thanh thản.


Lúc này dưới núi lại có tiếng bước chân truyền đến. Một tiếng bướcchân giống như nam tử, cực kỳ thanh thiển, hiển nhiên võ công cao thâm.Mặt khác có bốn nữ tử, tiếng thở thở hổn hển rơi vào lổ tai người trênnúi, tựa hồ còn có thể ngửi thấy được mùi son phấn.


“A…, mỹ nhân phương nào đến? Họ tên gì?” Nam Lương thái tử theophương hướng lúc trước nhìn thoáng qua, thế núi rất cao, đá lớn lởmchởm, cỏ cây xanh um, hắn nhìn không thấy tình huống phía dưới, đối vớitùy tùng hỏi.


“Hồi công tử, là một nam bốn nữ. Nam tử tựa hồ là thế tử Vân vươngphủ, bốn nữ tử thuộc hạ không nhìn được.” Một thị vệ tuổi trẻ trong đólập tức đáp lời. Đồng thời khẽ xấu hổ thay thái tử nhà hắn. Chỉ cần cómỹ nhân rượu ngon, thái tử nhà hắn lập tức háo sắc rồi.


“A, thế tử Vân vương phủ ah! Thì ra là anh ruột của Vân tiểu thư hả?” Nam Lương thái tử nhìn Vân Thiển Nguyệt , trong mắt tựa hồ rất nhanhhiện lên hoa đào, bất quá tốc độ kia quá nhanh, lại để cho người tatưởng rằng hắn nháy mắt.
“Hồi công tử, đúng vậy!” Người nọ lập tức trả lời.


“Có Vân thế tử ở Hương Tuyền sơn, cần gì làm phiền Cảnh thế tử bảo hộ mỹ nhân?” Nam Lương thái tử suy tư nửa ngày cũng không thể đánh cờtiếp, hắn thấy may mắn vì không có đánh cờ tiếp, nên đối với Dung Cảnhhỏi.


“Vân thế tử là bởi vì bảo hộ mỹ nhân khác, cho nên mới bất chấp nha đầu quần là áo lượt này !” Dung Cảnh nói.


“Thì ra là thế! Ha ha, bản điện muốn nhìn là mỹ nhân nào lại để choVân thế tử bỏ qua em gái ruột đi bảo hộ người khác.” Nam Lương thái tửha ha cười cười, đẩy bàn cờ, hai tay đối với Dung Cảnh thi lễ, “Bảnđiện kỳ nghệ không tinh, để tránh bôi nhọ Cảnh thế tử đại tài, ta nhậnthua a!”


“Tốt!” Dung Cảnh gật đầu.


Mỗi người tùy tùng của Nam Lương thái tử lại không nhìn thái tử nhàhắn, nghĩ đến cho dù Cảnh thế tử đại tài. Nhưng thái tử điện hạ lúc nàymới vài nước cờ đã nhận thua? Có thể cùng Cảnh thế tử đánh cờ có baonhiêu người cầu đều cầu không được đây này. Vậy mà hắn lại nhận thua,cũng thật sự quá không có tiền đồ!


Hai người đang khi nói chuyện, thì người dưới núi đã lên. Nam tử đúng là Vân Mộ Hàn. Bốn nữ tử là Thanh Uyển công chúa, Tần Ngọc Ngưng, DungLinh Lan cùng Lãnh Sơ Li.


Tần Ngọc Ngưng đi tìm Thanh Uyển công chúa, đúng lúc trên đường đụngphải Dung Linh Lan cùng Lãnh Sơ Li . Nàng chỉ điểm mấy câu, hai ngườikia đã cùng nàng đi tìm Thanh Uyển công chúa, Thanh Uyển công chúa thì ở chỗ Vân Mộ Hàn, Vân Mộ Hàn vốn không muốn đi, nhưng Tần Ngọc Ngưng nóiCảnh thế tử cùng Nguyệt tỷ tỷ hôm nay cũng lên Nam Sơn xem quảng NgọcLan rồi. Vân Mộ Hàn nghe vậy suy tư một lát, liền cùng tứ nữ tiến lên Nam Sơn.


“Nguyên lai thật là Vân thế tử, hạnh ngộ!” Nam Lương thái tử thấy người đến, nhìn Vân Mộ Hàn rồi đảo qua tứ nữ đi theo phía sau, lập tứcvui lên, “Mọi người đều dung mạo như thiên tiên! Vân thế tử xem ra sobổn điện hạ còn muốn phong lưu vô cùng ah! Bội phục! Bội phục!”


“Nguyên lai là Nam Lương thái tử! Mộ Hàn hạnh ngộ!” Vân Mộ Hàn tựa hồ không có ngờ tới ở chỗ này chứng kiến Nam Lương thái tử Nam Lăng Duệ,mâu quang toát ra một vòng tĩnh mịch, chẳng qua trong giây lát biến mấtkhông thấy gì nữa, hắn dời ánh mắt, dính ở trên tảng đá đối diện DungCảnh đang có người nằm sấp ngáy o..o… Bất tỉnh nhân sự Vân ThiểnNguyệt, ngọc nhan lạnh lùng hơi trầm xuống, đối với Dung Cảnh hỏi:“Sao nàng lại say thành cái dạng này?”


“Nàng tinh nghịch mê rượu, cho nên thành cái dạng này rồi! Ta đangnghĩ làm thế nào đem nàng mang về, ngươi hôm nay đến thì tốt rồi, đemnàng vác trở về. Cũng tránh cho ta ngồi ở chỗ đợi nàng tỉnh.” DungCảnh nói.
Vân Mộ Hàn nhíu mày, “Nàng uống bao nhiêu?”


“Một ly! Tửu lượng của nàng thật sự quá kém, một ly đã say rồi.” Dung Cảnh nói.


“Thật sự là hư không tưởng nổi! Ta mang nàng trở về.” Vân Mộ Hàntiến lên một bước, ôm thân thể mềm nhũn của Vân Thiển Nguyệt…, Vân Thiển Nguyệt như bùn nhão bất tỉnh nhân sự tựa ở trong ngực Vân Mộ Hàn, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, tươi đẹp như rặng mây đỏ, hồng hồng như Son Phấn,hắn phảng phất giống như không thấy, dùng ống tay áo rộng thùng thìnhphủ lên mặt của nàng, đối với Dung Cảnh nói: “Vậy thì làm phiền Cảnhthế tử hộ tống Thanh Uyển công chúa và ba vị tiểu thư xuống núi rồi!”


“Dễ thôi!” Dung Cảnh gật đầu.
Vân Mộ Hàn không nói một câu, mũi chân điểm nhẹ, ôm Vân ThiểnNguyệt phi thân hướng dưới núi lao đi. Khinh công đúng là nhẹ như gió,nhạt như mây. Trong nháy mắt thân ảnh liền biến mất.


“Mộ Hàn…” một tiếng gọi khẽ của Thanh Uyển công chúa bị nuốt hết trong gió.
“Vân thế tử hảo công phu!” Nam Lương thái tử đại khen một tiếng.