Quyển 2 - Chương 1-1: Tự

Từ trên không trung, một con bạch hoàng xinh đẹp, linh vĩ thướt tha đẹp đẽ, từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng thu lại đôi cánh, mềm mại đáp lên đỉnh tinh điện đen xám.
Có vẻ nó phi thường quen thuộc nơi này.


Thực tế tuổi nó đã phi thường lớn, thọ đã gần hai vạn năm, tuổi cao, đương nhiên không thích cùng đám phượng hoàng trẻ tuổi ồn ào một chỗ. Thế nên nó đặc biệt thích đại điện này, nơi đây phi thường phi thường thanh tĩnh, có khi cả mấy nghìn năm một tiếng bước chân cũng không có.


Đứng trên nóc nhà nhẹ nhàng chải chuốt bạch vũ hoa lệ, đã gần hai ngàn năm nó không đến nơi này, còn đang tính toán ở thêm ít lâu, thưởng thức ánh mặt trời cùng cảm giác thanh tịnh nơi đây, đột nhiên một trận rít gào rung trời nổ ra, lớn tới mức khiến nó suýt nữa mổ nhầm vào cánh, móng vuốt trượt đi, tí nữa thì rơi khỏi nóc nhà.


Bạch hoàng cúi đầu, tuy không thể xuyên qua nóc nhà rắn đặc nhìn xem bên trong rốt cuộc phát sinh chuyện gì, nhưng nó vẫn không nén được tò mò trỗi dậy trong lòng, sao vậy a? Ai đã phá hủy tĩnh lặng ngàn năm của nơi này vậy?
Chẳng lẽ, điện phủ, đã đổi chủ rồi sao?
==============


p.s: Quyển hạ đến đây =))






Truyện liên quan