Chương 77: Hoàng hôn

Xuống ga, anh nắm lấy tay cô, dắt đi. Sẽ đi đâu ấy nhỉ, Nigi thắc mắc trong bụng nhưng không dám cất tiếng hỏi. Cô cứ thế nắm chặt lấy tay anh, băng qua những ngôi nhà, vài con đường. Tới một ngọn núi nhỏ nằm lân cận thành phố, tưởng chừng sẽ dừng lại, nhưng không, Fuu cẩn thận dắt Nigi len lỏi qua từng thân cây to mọc xen kẽ liên tiếp nhau. Vừa đi theo Fuu, Nigi vừa nhủ thầm trời sắp tắt nắng rồi, anh ta dẫn cô vào đây làm gì, không lẽ vào đây để hãm hϊế͙p͙ rồi chôn sống mình, hay đẩy mình xuống, hay giết người diệt khẩu. Người cô rợn da gà lên vì những ý nghĩ quái đản của mình. Không đâu, Fuu sẽ không làm vậy với cô, Nigi tin chắc là thế. Bóng lưng anh cao lớn quá, nó che chắn hết những tia nắng chói chang muốn chiếu rọi vào cô. “Tới rồi”, Fuu ngừng lại, kéo tay Nigi lên đứng sát bên anh. Cô nàng giương đôi mắt sáng rỡ “Oaaaaaa tuyệt quá!!!!”. Hiện diện trước hai người là một khung cảnh hoàng hôn rực rỡ. Ông mặt trời tỏa xung quanh mình hàng ngàn những ánh lửa đỏ đang dần lặn mình xuống đường chân trời kia. Nước biển trong xanh ngày nào cũng nhuộm lên mình màu nóng lấp lánh tỏa sáng, hòa mình cùng với mặt trời kia để tạo nên khoảnh khắc lãng mạn này. Xa xa, những cánh chim hải âu và cánh buồm của thuyền ra khơi đang trở về sau một ngày làm việc cũng giúp tô điểm cho bức tranh hoàng hôn này. Bao trùm lấy khung cảnh ấy là tiếng xào xạc của gió hòa với cây cối, thấp thoáng là tiếng sóng vỗ rì rào. Tiếng nói của thiên nhiên thật êm dịu biết bao, làm xoa dịu bao nhiêu nỗi âu lo giận dữ mệt mỏi trong lòng mỗi người, đem đến sự thanh thản thoải mái tận tâm hồn.


Fuu nhìn đôi mắt mở to hứng thú mãi không rời lấy cảnh trước mắt, hẳn là cô thích lắm. Đứng ngắm hoàng hôn ở nơi này, có thể tận hưởng rõ hết vẻ đẹp của nó thì còn gì bằng. Trong giây phút đó, những ánh sáng ấy như khiến cho Nigi đáng yêu hơn. Người con gái anh yêu tỏa sáng trước mắt anh, như một thiên thần mà ông trời sắp đặt cho anh vậy. Anh choàng tay sang ôm lấy cô gái vào lòng, bàn tay vuốt lấy khuôn mặt của cô. Nigi lúc này mới đưa mắt nhìn Fuu đang chăm chăm ngắm mình. Trong khung cảnh này, cả hai như bị cuốn hút vào nhau hơn. Ánh nắng hoàng hôn chiếu rọi vào khuôn mặt Fuu khiến anh lộ rõ hơn nét nam tính đẹp trai của mình. Mắt đối mắt, hai người không nói gì, rồi nhẹ nhàng, gần hơn, họ hôn nhau. Nigi đặt nhẹ tay lên ngực anh, cảm nhận từng nhịp tim đập lên vì cô, còn Fuu, siết chặt lấy Nigi hơn, như thể chẳng muốn buông cô ra bao giờ. 






Truyện liên quan