Chương 19

Phương luôn thắc mắc tại sao HP ko bao giờ trò chuyện với anh hay cô chỉ thương hại anh mà quan tâm anh
Cô luôn viết những thứ cần nói lên tay Phương thôi
Anh đôi khi nổi nóng với cô khi nghĩ đến việc vô đã có chồng mà còn quan tâm đến cô


Nhiều lần anh gặng hỏi, nhưng cô ko trả lời mà chỉ thổi 1 bản nhạc nghe rất đỗi buồn
-----------
Phong nhón nhẹ chân, cô đi đến gần Phương, định hù anh thì
-đừng nghịch nữa


Hứ một cái cô quay lại kéo rèm, cô ko ngờ anh phát hiện ra cô sớm thế, lần đầu tiên hù anh, anh giận lắm. Anh đã quát lên khi cô đặt tay mình lên vai anh
-anh muốn ăn chè
Phong đi chợ mua đậu về nấu chè
-nhóc con
Phong giật mình quay lại, thì ra là thằng bạn học chung lớp hồi cấp 3
-làm tao giật mình


-tao chỉ ko ngờ là
-ngờ gì?
-mày đẹp ra
Hất mặt để áp đảo sự mỉa mai của thằng bạn, Phong nói
-tao mà, đẹp từ xưa rồi
-dạo này sao rồi, thằng cha đó vẫn thế hả
Tối sầm mặt lại, Phong nói
-kệ tao, ko phải việc của mày
-đâu được, tao là cây si số 1 của mày mà


Nhìn khuôn mặt nhăn nhăn của Phong, Tuấn liền làm trò, anh nhảy nhảy với dáng vẻ rất buồn cười nhưng Phong vẫn nhìn chăm chăm khó tính
-thôi mà
-hứ
-chầu chè được chưa
-tao ko rảnh
-ba chầu ăn dần dần được chưa
Gật đầu đắc thắng, Phong cười tủm tỉm


-nhớ đó, nuốt lời mà đánh chít
-ko dám, bà mà giận thì tôi sẽ mất ăn mất
Tuấn rất vui vì gặp Phong nên anh tình nguyện chở cô về nhà Phương, năn nỉ mãi Phong mới chịu
-chở bà cho đàng hoàng đó nghen
-ok, tôi mà
Nói rồi Tuấn phóng xe, nhưng chạy rất chậm
Phong chỉ vào căn nhà to




-đây đây nè
-đây hả
-uhm
-to ghê, nhà hắn ta hả
-hắn gì?
-thằng hay chở bà đi chơi hồi cấp ba, nghe nói chả bị tai nạn có phải là chủ nhân ngôi nhà này ko?
-hỏi chi
-để biết
Ko nói Phong đi vô nhà, khi chị Hồng đi ra
Tuấn phóng xe đi
-ai vậy cô Phong
-bạn
-cậu ta đẹp trai thật


Ko trải lời NP bước lên mấy bậc tam cấp, đi vô nhà nấu chè cho Phương
Nấu xong thì trời đã gần tối và mưa lớn
Phong xin chị Hồng cho cô ngủ lại đây 1 bữa, vì trời mưa quá lớn
Cô bảo chị Hồng mang chè lên cho Phương còn cô đi tắm
-chị Hồng
-dạ
-Phong đâu
-cô ấy đang tắm


Vừa lấy chè ra chén, chị Hồng nói
-à, cậu chủ có biết bạn của cô Phong ko?
Bừng chén chè, anh hỏi
-bạn gì?
-cậu ta đẹp trai lắm, tôi thấy cậu ta chở cô phong về khi cổ đi mua đậu về nấu chè, trông họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ
Phương đặt chén chè đang ăn dở xuống


-chị ra ngoài, tôi muốn được yên tĩnh
-dạ
Chị Hồng biết mình đã nói những điều ko nên, biết lỗi chị khúm nún sợ hãi
-------------
Phong tắm xong cô gõ cửa phòng Phương nhưng ko có ai trả lời, cô liền mở cửa


Cái gì đó bay ra về phía cửa ko kịp nè cái vật đó đặp ngay vào trán Phong, cô ngục xuống và ôm trán. Cái vật mà Phong vừa lãnh trọn là cái chén chè mà cô múc cho Phương, mặt anh hầm hầm
-cút ngay
Chị Hồng hỏang, khi trán máu trên trán Phong ướt đãm sang tay đang che trên trán, máu chảy rất nhiều


-trời ơi, cô Phong để tôi gọi cấp cứu
Phương rối lên, anh chỉ tức giận quá mà làm bừa ko ngờ lại gây ra việc này, khi Phong được đưa đi, anh hối hận vô cùng, cô vẫn ko nói gì, ngoài sự im lặng.






Truyện liên quan