Chương 61

Chỉ cần cô đồng ý, hắn sẽ làm tất cả … Hắn nắm chặt bàn tay, đã nhìn thấy con đường mình đi, cuối đường, có một cô gái im lặng bước đi. Rời đi, mọi thứ lại yên lặng như cũ, nơi này dường như chưa có sự xuất hiện của hắn và cô, hai người chưa từng tới đây. Tô Tử Lạc mệt mỏi đi vào căn biệt thự nhà họ Lê, nhà mới của cô thật là lớn, cô phải đi rất lâu mới tới nơi, cả người rất mệt, cô nghĩ trong nhà không có ai, trước tới nay Lê Duệ Húc đều đi từ sáng sớm tới khuya mới về, nhưng khi cô vừa bật đèn, giật mình nhìn thấy một người đàn ông ngồi trên ghé sa lon, ánh mắt hắn lạnh như băng nhìn cô, giống như một người chồng phát hiện vợ mình vượt tường. Cô chỉ cười khổ, sao có thể chứ, giữa bọn họ chỉ có một mảnh giấy đăng kí kết hôn. Hắn không thương cô, cô cũng không thương hắn, cô cũng không có làm chuyện gì có lỗi với hắn, cô biết thân phận của mình, cũng biết mình cần phải gì. “Anh đã về, tôi đi nấu cơm.” cô chỉ có chút giật mình, sau đó đi về phía cầu thang, túi đồ trong tay càng ngày càng trở nên nặng hơn. “Cô đã đi đâu?” Một giọng nói vang lên phía sau cô, sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân lại gần, khi ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy bóng dáng Lê Duệ Húc như bóng ma trước mặt mình, dường như có thể vây lấy cô, mà cô vĩnh viễn không thể thoát khỏi bàn tay hắn. “Tôi đi làm.” Cô cố gắng ngẩng đầu lên, thấy bóng hình mình trong đôi mắt màu trà của hắn, không có giả dối, cũng không nói dối, cô chỉ có chân thật, cô không lừa hắn, cô thực sự đi làm. “Làm sao phải đi làm, tiền tôi đưa cô không đủ sao?” Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn cô, đưa tay nắm chặt cằm Tô Lạc, “Đi làm là giả, cô đi gặp người tình cũ chứ gì?” Môi của hắn như băng mở ra, ngón tay dùng thêm sức, cảm Tô Lạc đã xuất hiện vệt xanh. Tô Tử Lạc đau nhìn hắn, ánh mắt vẫn như nước, lộ rõ sự thương tổn, cô biết, đau, chỉ có thể một mình cô nhận. “Tôi đã có thói quen đi làm.” cô muốn cúi đầu che dấu sự yếu ớt trong mắt mình, nhưng người đàn ông này không cho phép, muốn đôi mắt như nước của cô phải nhìn thẳng đôi mắt lạnh lẽo của hắn. “Thói quen?” Khóe môi hắn cong lên càng thêm lạnh lẽo, một tay kia của hắn khẽ xoa lên khuôn mặt tái nhợt của Tô Lạc, có lẽ vì mắc mưa nên nhiệt độ cơ thể cô xuống cực thấp. Ngón tay của hắn thật ấm khiến Tô Lạc muốn nhanh chóng rời xa, không biết vì cô quá lạnh, hay còn vì chưa quen với sự tiếp cận này của người chồng xa lạ. “Bỏ việc đi, nếu có người biết vợ Lê Duệ Húc này là một nhân viên nhỏ bé, cô xem sau này tôi sống thế nào trên thương trường?” Ngón tay hắn dúng sức lướt qua mặt của cô, giọng nói dụ dỗ, âm điệu lại mang theo sự cảnh báo.






Truyện liên quan