Chương 92

Khóe môi anh khẽ cong lên, cảm giác này thực sự là ngoài ý muốn, đau khiến cho người ta yếu ớt, mà Lê Duệ Húc anh không cần đến nó, anh đi về phía phòng bếp, nơi đó còn một bát canh của anh. Đi vào trong phòng bếp, anh cầm một bát canh khác, đưa lên miệng, vừa uống được một ngụm, sắc mặt trong nháy mắt đen thui. “Tô Tử Lạc” anh cắm răng nói, “Cô có phải là đồ đần hay không, canh như vậy cũng có thể uống được sao, sao cô không nói gì chứ?” Chẳng trách khi cô uống xong, sắc mặt còn kém hơn lúc trước. Bát canh này từ đầu tới cuối là muốn lấy mạng người đó. Anh đưa tay đổ hết bát canh vào bồn rửa, không biết uống vào có bị trúng độc không. “Cái đồ ngốc kia.” anh thấp giọng nguyền rủa một tiếng, ngón tay không tự chủ được vỗ nhẹ vào vết thương ở ngón giữa, dường như trên vết thương vẫn lưu lại cảm giác của cô, rất kì lạ, cũng rất đặc biệt. Từng giây từng phút trôi qua, Tô Tử Lạc đấu tranh ngồi dậy, tay cố đặt ở sau đầu, thuốc tê đã hết cho nên hiện tại đầu cô rất đau, nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng, nhìn sắc trời bên ngoài, ngoài trời đã tối rồi, cô kéo chiếc chăn trên người ra, bụng của cô đói rồi, bát canh kia, cô nhẹ nhàng cười, không đủ uống. Hai chân cô đặt nhẹ trên mặt đất, có chút run rẩy, một lúc sau mới có thể đứng thẳng, cô có cảm giác từ trong phòng đi ra ngoài là quãng đường rất xa. Cô dừng lại trước cửa phòng Duệ Húc, ngơ ngác nhìn, cô không biết khi nào ai sẽ đi ra ngoài, cũng không biết, khi nhìn thấy cô sẽ có phản ứng gì. Rõ ràng, cô giận anh, nhưng vừa rồi, anh vì cô nấu ra một bát canh khó uống thì sự tức giận đã không còn, bây giờ một chút tức gận cũng không có. Cô đi xuống cầu thang, trước mắt cảm giác mông lung, cô khẽ xoa xoa mắt, mới thấy mọi thứ rõ ràng hơn một chút. Trong phòng bếp, cô mở tủ lạnh ra, cảm giác thật mát khiến thân thể khẽ lảo đảo một chút, cô nhắm chặt hai mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó mới lấy đồ trong tủ lạnh ra. Cô không thể làm nhanh được, bỏi vì tay cô không có nhiều sức, chậm chạm thái đồ ăn, thỉnh thoảng từ phòng bếp truyền ra tiếng cắt thái đồ ăn, cô làm ình một bát mì đơn giản, cô ngửi mùi hương, gần như một ngày chưa ăn gì, thật thơn, thật thanh đạm, mấy lát cải thìa đung đưa trước mắt, chạm phải vài giọt mỡ cay đỏ đỏ, nhìn qua thực sự rất hấp dẫn, khiến người khác muốn ăn ngay lập tức, nhất là với cô một người đang rất đói bụng. Cô bưng bát mì ra ngoài, chuẩn bị ăn thì thấy Lê Duệ Húc bước nhanh tới, đứng trước mặt cô, hung hăng nhìn bát canh trước mặt cô. Anh thoải mái ngồi đối diện cô, nhìn chằm chằm vào cô. Hận không thể trực tiếp ăn cô. Tô Tử Lạc khẽ chớp mắt, không nhìn rõ gương mặt anh, sau đó cầm đũa chuẩn bị ăn bát mì trước mặt. “Tô Tử Lạc.” Lê Duệ Húc cắn răng nói, anh nhìn bát mì trước mặt cô, thực sự có một loại xúc động muốn ném cô ra ngoài, anh đường đường là tổng tài của tập đoàn Húc Nhật, được người người ca tụng lại phải xuống bếp nấu canh cho cô ăn, còn bị thương nữa, cô thì tốt rồi, nấu ình một bát mì lớn như vậy, cô cho anh là cái gì, anh là máy móc sao, sẽ không đói sao.






Truyện liên quan