Chương 9: Chúng tôi không nói chuyện nữa...

Tôi đang ngồi cạnh cậu ấy - người tôi thích, khoảng cách giữa chúng tôi lúc này đây chỉ còn nửa cánh tay... Bạn biết không? Chúng tôi không nói chuyện nữa...:)
***


Ngột ngạt. Một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tôi rõ ràng là ngày nào cũng trông ngóng cậu ấy đến lớp, đến khi có cậu ấy ở ngay bên cạnh rồi, lại chẳng có cách nào nói với nhau câu gì... Rõ ràng là nhớ cậu ấy đến phát điên, nhưng lại cứ vờ lạnh lùng không nhìn mặt cậu ấy...:)


Chúng tôi rốt cuộc chẳng biết đang tồn tại mối quan hệ nào nữa, chẳng biết ngồi cùng bàn để làm gì nữa... Đôi lúc cả hai cứ như đôi tình nhân đang giận dỗi nhau, lúc lại như hai kẻ xa lạ... Ừm, chẳng có tí liên quan gì đến cuộc sống của nhau.


Hôm nay chúng tôi ngồi cạnh nhau 2 tiếng đồng hồ... Suốt 2 tiếng đó cứ như kẻ câm điếc vậy. Mấy lần trước còn thỉnh thoảng nói vài câu vu vơ về bài vở, riêng hôm nay không - nói - một - từ - nào. Cái cảm giác này quả thật rất khốn khổ, rõ ràng là ở ngay bên cạnh, rõ ràng có thể nói chuyện, rõ ràng là có thể với tới... Nhưng không có cách nào làm được.


Ừm, suốt buổi hôm nay chỉ có duy nhất khiến tôi mỉm cười, đó là khi tôi ngáp lên thành tiếng vì mệt, tiếp sau đó cậu ấy cũng ngáp theo, người ta bảo ngáp cũng bị lây, hôm nay tôi tin rồi.:)
***
Hà Nội, 28.02.2017
Chúng tôi rồi sẽ chẳng đi đến đâu...!






Truyện liên quan