Chương 4: Linh Lan. Rốt cuộc con người cô là như thế nào?

- Chào buổi sáng! Thiên Lộc!
- À- ờ- c-c-chào....
* Sao chứ? Gì Vậy? Hả? Chuyện này là sao? Cô ta sao vậy?........*
Muôn vàn câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi, tôi không hề nghĩ sau chuyện hôm qua cô ấy vẫn tươi cười, tự nhiên đến như vậy. Tôi rất ngạc nhiên.


Về chuyện mà hôm qua tôi đã kể cho mọi người nghe và họ đang suy nghĩ về vấn đề này và hầu như trong nhóm không một ai biết về chàng trai ngày hôm qua và gần như không một chút thông tin về hắn.Bất giác khuôn mặt của Linh Lan hiện lên ngay sát khuôn mặt tôi.
- Nè! Chiều nay cậu có rảnh không?


Tình huống lúc này khiến tôi rất bối rối, tôi nhận thấy rõ khuôn mặt tôi đang nóng lên và bắt đầu đổ mồ hôi, khuôn mặt của cô ấy rất sát với khuôn mặt của tôi và ánh mắt màu vàng kim đang nhìn thẳng vào mắt tôi. Cũng khá may vì hôm nay tôi trực lớp cùng cô ta nên xung quanh đây gần như không còn học sinh khác.


-T-t-t-tôi rảnh... có gì hả?
Một nụ cười tinh ranh xuất hiện trên cô ấy, cô ấy nói:
- Chiều nay cậu có thể đi cùng tôi đến lễ hội hóa trang không? Tôi được mời tham gia sự kiện nhưng phải có một người bạn trai đi kèm...
- Được thôi... dù gì chiều nay tôi cũng không bận gì...


Tôi cũng định từ chối nhưng tôi lại muốn tìm hiểu nhiều hơn về con người tên Linh Lan ấy, nên tối quyết định sẽ đi với cô ấy.
- Thật sao? Tốt quá rồi!
Lại là nụ cười ấy, tôi lại một phen ngỡ ngàng vì cô ấy.... nhưng song đó...tôi lại tự hỏi..
* Linh Lan. Rốt cuộc con người cô là như thế nào? *






Truyện liên quan